NỘI SAN THIÊN ÂN SỐ 18- "SÓNG" 30.3.22 Hoạt động , Quà tặng trái tim , Tâm tình thành viên , Thơ văn Kính chào quý Cha, quý Thầy, quý Soeur, quý khách, quý độc giả và toàn thể anh chị em trong Gia đình Sinh viên Công giáo Thiên Ân!Năm qua quả là một năm đầy biến động, khi mà dịch bệnh Covid hoành hành khắp nơi, khiến cho người người nhà nhà phải điêu đứng, việc học bị gián đoạn, việc làm thì bấp bênh, sức khỏe bị ảnh hưởng, tính mạng bị đe doạ, và vô vàn những tác động khác khiến cuộc sống ta bị xáo trộn và trì trệ. Cùng với làn sóng Covid mà cả xã hội, cả thế giới phải đối mặt, chắc hẳn nơi tâm khảm của chúng ta, cũng có những cơn sóng lòng, có thể là những lo toan, trăn trở, nghi ngờ hay những góc tối tội lỗi của tâm hồn. Đó có thể là những cơn sóng dữ dội cuộn trào, cũng có thể chỉ là những gợn nhỏ lăn tăn, nhưng dù to hay nhỏ, những cơn sóng lòng cũng khiến tâm ta chẳng thể bình an. Và tập hợp những cơn sóng ấy khiến ta thấy mình lênh đênh, chới với và bị nhấn chìm, có khi là bất định, không biết sóng đánh ta trôi dạt về đâu.Đứng trước những cơn sóng đó, chúng ta có nhiều lựa chọn, hoặc lo lắng bỏ chạy, hoặc phó mặc cho cơn sóng đổ xô và cuốn ta ra giữa đại dương, hoặc ta gồng mình chống chọi mà lo lắng không biết liệu có chiến thắng, hoặc ta phó thác tất cả cho Chúa, rồi cầm lấy tay Ngài và cùng Ngài lướt sóng. Và rồi cùng với Ngài, ta theo những cơn sóng tới những miền đất mới, vùng trời mới, gặp gỡ những con người mới và có những trải nghiệm mới.Cách riêng đối với Gia đình Thiên Ân, chúng ta cũng không tránh khỏi những cơn sóng ấy, Thiên Ân đã bị chao đảo, đã bị chênh vênh, và nhiều người con của Thiên Ân đã bị sóng làm cho bầm dập. Nhưng trên tất cả, Gia đình Thiên Ân chúng ta vẫn được sống, được bình an, được gặp lại nhau, yêu thương và nối kết với nhau trong tình yêu Thiên Chúa. Vì những lẽ đó, hôm nay, nhân dịp sinh nhật lần thứ 18 của Thiên Ân, Ban Nội san xin được ra mắt ấn phẩm “Nội san Thiên Ân số 18 – Sóng”. Đây là nơi lưu trữ những trải lòng của các anh chị em trong Gia đình Thiên Ân trước những cơn sóng cuộc đời to nhỏ và cách mỗi người đối mặt với chúng. Mong sao những gì Ban Nội san đã góp nhặt và gửi đến quý độc giả sẽ được đón nhận và trân quý. Cũng như biển chẳng bao giờ lặng sóng, cuộc đời ta cũng chẳng dứt những bấp bênh. Hy vọng rằng, từ kinh nghiệm của các anh chị em mình khi đối mặt với làn sóng cuộc đời, chúng ta có thể lựa chọn cho bản thân một thái độ tích cực nhất, một cách thức khôn ngoan nhất để đối mặt với những cơn sóng đang tiến về phía mình. Và những mong sao qua những chia sẻ này, mỗi chúng ta thêm phần yêu mến Gia đình Thiên Ân hơn.Chính trong việc cho ra đời ấn phẩm Nội san năm nay cũng gặp những cơn sóng lớn nhỏ, và thật hạnh phúc khi cuối cùng, chúng em cũng có thể ra mắt ấn phẩm “Nội san Thiên Ân số 18 – Sóng”. Đó là nhờ sự ủng hộ và đóng góp của các anh chị em Thiên Ân, nhờ sự cố gắng của các thành viên trong Ban Nội san, và trên hết, đó là nhờ ơn Thiên Chúa. Thiên Chúa đã cùng đồng hành với Ban Nội san để tạo ra ấn phẩm Nội san số 18 này, xin mến chúc quý Cha, quý Thầy, quý Soeur, quý khách, quý độc giả và toàn thể anh chị em trong Gia đình Sinh viên Công giáo Thiên Ân nhận ra được sự đồng hành của Ngài khi đọc nội san nhé!Gia đình SVCG Thiên Ân, 28/03/2022BAN NỘI SANLink nội san (PDF kích thước nhỏ): https://drive.google.com/file/d/1NmzjNEFi8zcKMmECTfQo8PBcOqeEYp6G/view?usp=sharing Link nội san (PDF chất lượng cao): https://drive.google.com/file/d/1qHchbqWIMm-SlMdj1p5NyBkkj05wU5TN/view?usp=sharing Kính chào quý Cha, quý Thầy, quý Soeur, quý khách, quý độc giả và toàn thể anh chị em trong Gia đình Sinh viên Công giáo Thiên Ân! Năm qua... Xem thêm »
NỘI SAN THIÊN ÂN 16TH – GIA ĐÌNH 22.11.20 1 Quà tặng trái tim , Thien An's Book Gia đình! Khi nghe cụm từ “gia đình” điều đầu tiên chúng ta nghĩ tới là gì? Nhắc đến gia đình là nhắc đến mái ấm tình thân, sự yêu thương, chia sẻ, cảm thông, giúp đỡ. Gia đình là tổ ấm yêu thương, là mái nhà chở che và là nơi mỗi chúng ta trở về sau những bộn bề cuộc sống. Trong mỗi người sẽ hiện hữu hai tiếng “gia đình” mang ý nghĩa, giá trị khác nhau, nhưng giá trị cốt lỗi của mỗi gia đình đó là sự hiệp thông. “Nếu ở dưới đất, hai người trong anh em hợp lời cầu xin bất cứ điều gì, thì Cha Thầy, Ðấng ngự trên trời, sẽ ban cho. Vì ở đâu có hai ba người họp lại nhân danh Thầy, thì có Thầy ở đấy, giữa họ.” (Mt18:19-20) Điều gì đã làm nên đại gia đình Sinh viên Công giáo Thiên Ân chúng ta? Chẳng phải là khao khát hiệp thông, liên đới, sẻ chia đó sao. Mỗi chặng đường mà Thiên Ân đi qua luôn mang một màu sắc, một dấu ấn riêng nhưng xuyên suốt tất cả là tình thần liên đới của các thành viên. Chúng ta nhìn thấy sự quan tâm, luôn luôn dõi theo và sẵn sàng giúp đỡ từ các anh chị cả - những người khai sinh ra nhóm; chúng ta nhìn thấy sự hòa mình một cách chân thật nhất từ những thầy đồng hành từ học viện Dòng Tên luôn sát sao bên chúng ta trong các chương trình sinh hoạt sôi động cũng như những giờ cầu nguyện sốt sắng; chúng ta thật sự cảm mến đối với sự nhiệt huyết, hăng say của các thành viên, của những mần non thành viên mới Thiên Ân; và trên cả là sự hy sinh nhiệt thành của các đời Ban đại diện suốt chặng đường đã qua. Chính mối dây hiệp thông bởi chúng ta là con cái một Cha trên Trời đã gắn kết chúng ta lại với nhau, cùng là anh em, cùng gọi nhau hai tiếng “gia đình” thân thương nhất. Từng bước, từng bước một và gia đình Thiên Ân lại sắp đến ngày kỷ niệm bổn mạng lần thứ 16. Cảm tạ Thiên Chúa là đấng giàu lòng từ bi, nhân hậu hằng gìn giữ chúng ta và thánh Gioan Lasan – thánh quan thầy đã luôn đồng hành, soi sáng cho gia đình chúng ta vượt qua bao thử thách, chông gai mà trưởng thành, phát triển mạnh mẽ như ngày hôm nay. Đến dịp bổn mạng là thời khắc chúng ta cùng nhìn nhận thành quả và sự trưởng thành lớn lao của gia đình Sinh viên Công giáo Thiên Ân chúng ta trong suốt một năm qua. Những nơi mà ta đã đi qua, những gương mặt ta đã gặp, có những giọt nước mắt và cả những câu cười còn đọng mãi, tất cả đều đã được soi chiếu qua tình hiệp nhất yêu thương trong Chúa Ba Ngôi. Nội san “Gia đình Thiên Ân – tuổi 16” xin lưu giữ lại đây những tâm tình chân thành nhất của các thành viên cùng những bức hình lưu giữ những khoảnh khắc đẹp nhất về các hoạt động của nhóm trong một năm qua bằng tất cả sự trân quý và tự hào nhất. Mong sao những gì Ban biên tập đã góp nhặt và muốn truyền đạt tới mỗi thành viên sẽ được đón nhận một cách nồng hậu và phần nào giúp gợi nhớ về một Thiên Ân đậm chất riêng, luôn đẹp, vừa tươi mới vừa thân thuộc trong lòng bạn đọc. Cám ơn các thầy đồng hành Học viện Dòng Tên đã hết tình cộng tác với gia đình Thiên Ân một năm qua, cám ơn các anh chị cả là những người luôn âm thầm nâng đỡ, cám ơn vì sự hy sinh lớn lao, can đảm dẫn dắt của Ban đại diện và cả sự nhiệt thành cộng tác của tất cả các thành viên trong đại gia đình Thiên Ân. Đến với Thiên Ân, mỗi thành viên mang một mối duyên, mỗi thành viên là một mắt xích gắn kết với nhau qua sự cảm thông, thấu hiểu, sẻ chia và yêu thương trong sự quan phòng của Chúa. Những mong hơn tất cả những gì mỗi người mang đến cho gia đình Thiên Ân, món quà mà bạn nhận được ngoài sự tri ân, cảm mến là sự ấm áp tình thân như một gia đình thực sự và cả sự bình an, thiên hảo trong tâm hồn mà Chúa đã dọn sẵn cho mỗi chúng ta. Hãy đến với Thiên Ân và đón nhận bạn nhé! “Phần anh em, đừng để ai gọi mình là "ráp-bi", vì anh em chỉ có một Thầy; còn tất cả anh em đều là anh em với nhau.”(Mt23.8) Gia đình SVCG Thiên Ân, 07/04/2020 BAN NỘI SAN Link nội san: https://drive.google.com/file/d/1gqeMAIvK8Nsd9MBeEY1L2Abjqoe590Qy/view?usp=sharing Gia đình! Khi nghe cụm từ “gia đình ” điều đầu tiên chúng ta nghĩ tới là gì? Nhắc đến gia đình là nhắc đến mái ấm tình thân, sự yêu... Xem thêm »
Đêm nhạc Acoustic “Bốn Mùa” 30.6.20 Giải trí , Hoạt động , Quà tặng trái tim Đêm nhạc Acoustic “Bốn Mùa” Trang Coffee- 93 đường Linh Trung, Phường Linh Trunh, Thủ Đức. Bốn mùa tượng trưng cho 1 năm và cũng là những cung bậc cảm xúc mà mỗi người phải trải qua. Có những lúc vui, buồn, có những khi gặp gỡ rồi lại chia xa. Nhưng chính nhờ những điều tưởng như là bình thường lặp đi lặp lại như thế mà con người ta dần lớn lên và sống mạnh mẽ hơn. Đêm nhạc acoustic hôm nay với chủ đề “bốn mùa” như là một khoảnh khắc để mình và các bạn cùng nhìn lại một năm của sinh viên công giáo Thiên Ân. Năm nay cũng là một năm đặc biệt, vì chúng ta đã cùng nhau trải qua những hoạt động thật ý nghĩa của nhóm. Chúng ta đã cùng nhau góp sức để sống Đức tin trong quãng thời gian giãn cách xã hội. Và hội ngộ nhau chẳng được bao lâu, chúng ta lại sắp sửa có những khoảng thời gian xa nhau. Góp công góp sức cho đêm nhạc hôm nay, chúng ta cùng nổ một tràng pháo tay để cảm ơn anh chị chủ quán Trang Coffee đã hỗ trợ cho chúng ta 1 không gian không thể ấm cúng hơn được nữa. Và cảm từng người trong các bạn đã đến vì một mái nhà Thiên Ân. MÙA XUÂN Trước tiên mời các bạn cùng thưởng thức một nhạc khúc vui tươi do tốp ca Thanh Hiếu- Triều Tiền và các bạn trình bày: Làm người yêu anh nhé baby- ba chú bộ đội Các bạn thân mến! Mùa xuân là mùa của lứa đôi, mùa của tình yêu và mùa của những điều mới mẻ. Nhắc đến mùa xuân, chúng ta thường nhắc đến những chuyện vui, những cuộc tương phùng. Có những nụ mầm yêu chớm nở vào đầu xuân. ở đó, bạn nam lại bị làn gió thoảng làm cho bâng khuâng về bóng hình ai. Giữa những làn mưa xuân làm cho người con gái ấy trông tuyệt vời hơn với đôi má ửng hồng. Thôi thì chúng ta phải chấp nhận rằng ngôn ngữ thường sẽ bất lực trong những khoảnh khắc của xuân tình yêu. Vì thế, chúng ta cùng cảm nhận tình yêu hát qua ca khúc Phút Ban Đầu do bạn Thanh Hiếu trình bày. Phút Ban Đầu Tình yêu lứa đôi làm cho tim ta xao xuyên bồi hồi. Ừ thì có những lúc tình yêu làm con người ta say đắm. nhưng cũng không thiếu những khi nó đánh gục một trái tim khát yêu. Rồi con người ta lại loay hoay tìm câu trả lời cho câu hỏi: “Rồi tình yêu sẽ đi về đâu khi mùa xuân cũng rời xa?” Chúng ta có lúc vô tình quên đi một tình yêu đã bao trùm những tình yêu nho nhỏ mà chúng ta có được trong cuộc đời của mình. Tình yêu ấy mang tên Giê-su. Để rồi chúng ta chợt nhận ra, tình yêu là một hồng ân tuyệt vời, nó phải trải qua những thử thách để ta biết thế nào là tình yêu đích thực. Sau cùng ta hiểu rằng trái tim này thuộc về Chúa, và vì nó thuộc về Chúa nên con cũng muốn được yêu như Chúa đã yêu dù cuộc sống còn nhiều chông gai. Mời các bạn cùng đến với nhạc phẩm: Trái tim con thuộc về Chúa- sáng tác: Hàn Quốc Trình bày: Văn Tuấn Mùa Hạ Trong đây có bạn nào thấy thời gian trôi nhanh không ạ? Từ Xuân sang Hạ cũng chỉ một khoảnh khắc. Chúng ta không biết chính xác cái khoảnh khắc để mùa xuân nhường chỗ cho mùa hạ là lúc nào. Nhưng chúng ta chỉ biết hạ đến khi nhìn lên những nhành phượng vĩ. Chắc hẳn các bạn vẫn còn nhớ như in những cái ôm, những giọt nước mắt và những cái bắt tay trong ngày bế giảng lớp 12. Lưu luyến, bồi hồi. Chúng ta cố níu giữ lấy cảm xúc và thời gian cấp 3 trong trẻo ấy bằng những dòng lưu bút của mấy đứa trong lớp, rồi cả lưu lại những chữ ký non nớt của chúng bạn trên chiếc áo trắng của mình. Rồi chúng ta cũng chia xa và chọn cho mình một con đường của riêng mình. Xin mến tặng các bạn Nhạc phẩm Nam Sinh Nữ Sinh- như là một bức tranh về thời học sinh đẹp tuyệt vời mình mỗi người đã trải qua. Rồi có khi trên quãng đường đời chúng ta gặp những chông gai, vấp ngã. Những hoài bão tưởng chừng như tan vào mây khói. Những thành công tự dưng hóa xa vời vợi. Chúng ta lại đâm ra trách móc đời phũ phàng, trách Chúa sao Ngài nỡ im lặng. Thế nhưng, trên đôi hàng dấu chân, khi thành công ta thấy hân hoan vì ơn trời mưa móc. Có khi ta đâm ra hoảng loạn trong cơn thất bại vì chỉ còn một dấu chân thôi. Chúa ở đâu, dấu chân nào giúp tôi qua ngàn đau khổ sẽ được bạn Công Nam kể cho mọi người ở đây qua nhạc phẩm Dấu Chân Mùa thu Lá xanh rồi lại chuyển vàng. Vòng tuần hoàn của thời gian khiến cho ta thêm bồi hồi. Nhắc đến mùa thu là nhắc đến mùa thu là nhắc đến những ước mơ đang được dày công thực hiện. Những cô cậu học sinh bước vào năm học mới, những nam thanh, những nữ tú năm nhất đại học vẫn còn ấp ủ cho mình một giấc mơ dành riêng. Mỗi người một hướng, mỗi người một nỗi niềm. và rồi vì cớ sự gì, những gương mặt khả tú ở đây lại chọn Thiên Ân làm mái nhà mới khi vừa xa mái nhà thân thương nơi chôn nhau cắt rốn. Và tôi tin rằng, mỗi bạn là một vì sao, mỗi vì sao trong buổi tối hôm nay đều đang ôm ấp chung một ơn gọi. Ơn gọi Ki-tô hữu, ơn gọi là thành viên của SVCG Thiên Ân. ƠN GỌI CỦA NGÔI SAO- TRẦM HƯƠNG- NGUYỄN HƯNG Mùa đông Mùa của những con tim lạnh giá tìm về với nhau. lắng đọng ngồi lại với nhau cùng du dương vài câu hát, để sưởi ấm không chỉ trong tim mỗi người mà còn được nhìn thấy những nụ cười trên môi của những gương mặt thân quen ấy...những nụ cười ấm áp dù đi đâu cũng sẽ nhớ về <3 . Mời Cả nhà cùng thưởng thức: Guitar: anh Kha - anh Hiếu - anh Tiền Cajon: anh Nghĩa Piano:Thầy Long Dẫn chương trình: Chị Thảo Ca sĩ+ khán giả: Gia đình Thiên Ân 'F J.B Nguyễn Phi Long Thầy đồng hành K16 Đêm nhạc Acoustic “Bốn Mùa” Trang Coffee- 93 đường Linh Trung, Phường Linh Trunh, Thủ Đức. Bốn mùa tượng trưng cho 1 năm và ... Xem thêm »
Tâm Tình TVM Khóa 16 21.6.20 Bản tin Thiên Ân , Quà tặng trái tim , Tâm tình thành viên , Thiêng liêng Đường con đi Chúa vẽ vời muôn nẻoĐến nơi đâu chính Chúa đã an bài.Xin tri ân ca tụng Ngài luôn mãiKhúc tán dương xin nguyện mãi không ngưng.Giuseppe Công Nam(TP.HCM ngày 15/06/2020)Sau gần một năm sinh hoạt với gia đình Thiên Ân to bự này, thì hôm qua một ngày được xem là ngày hạnh phúc với em được chính thức gia nhập mái nhà Thiên Ân trong vòng tay của các thế hệ anh chị Cả. Trùng hợp là hôm qua đó cũng là ngày kính trọng thể Mình Máu Chúa Kitô. Qua bài giảng của Cha Nam: "Chúng con 15 thành viên chính thức gia nhập. Chính chúng con đã chọn mái nhà Thiên Ân để chúng con là một trong mái nhà đó mà chính Chúa Kitô là đầu mà chính chúng con là chi thể trong ngôi nhà đó. Cũng như trong mình thánh Chúa, chúng con rước mình thánh Chúa để nên một với Chúa".Điều tuyệt vời lớn lao hơn, riêng em thấy hạnh phúc vả thực sự hãnh diện khi mình được chào đón và được chúc lành từ người anh Cả của nhóm củng chính là vị chủ tế thánh lễ - Cha Giuse Tráng. Điều đó thôi để em cảm nhận được mối HIỆP THÔNG- và chính điều đó cho em cảm nhận hai chữ "Gia Đình" thân thương. Giuseppe Công Nam Đường con đi Chúa vẽ vời muôn nẻo Đến nơi đâu chính Chúa đã an bài. Xin tri ân ca tụng Ngài luôn mãi Khúc tán dương xin nguyện mãi không ngư... Xem thêm »
||TÔI NĂM NAY 16 TUỔI- TÂM TÌNH NHỎ CỦA TÔI|| 18.6.20 Bản tin Thiên Ân , Quà tặng trái tim , Tâm tình thành viên , Thiêng liêng Hôm qua dâng lễ sinh nhật lần thứ 16 của Gia Đình Sinh Viên Công Giáo Thiên Ân…Lần mở lại những tập nội san, ký ức như ùa về, bỗng cảm nhận đời người như một dòng sông với dòng nước luôn hướng về phía trước rồi hòa mình vào biển lớn. Thiên Ân 16 tuổi, là 16 thế hệ nối tiếp nhau vào đời… Thật là một ngày tuyệt vời...tre chưa già...🙂...mà măng đã quá đẹp tươi...! Các bạn Thành viên mới kết nạp vào trở thành thành viên chính thức của gia đình Thiên Ân, các bạn chính là lửa, muối, và men tiếp theo của gia đình Thiên Ân, các bạn đến để tiếp tục lan tỏa yêu thương,...Xin chúa luôn đồng hành và gìn giữ các bạn,... Anh chị cả,"những con người thầm lặng" và cả thành viên nhóm sẽ luôn dõi theo và đồng hành cùng nhóm, mỗi khi gặp khó khăn thử thách trong cuộc sống các bạn hãy chạy đến với "Gia đình" này và cùng chia sẻ nhé. Vì chúng ta có cùng chung một cha, lại còn gọi nhau một tiếng là Gia đình,là anh chị em nữa mà 😉 Mười sáu năm trước, một cậu sinh viên miền quê chập chững bước vào Sài Gòn, lạc lõng bơ vơ, cùng một vài anh chị em hình thành lên Gia Đình Sinh Viên Công Giáo Thiên Ân, với chút men yêu thương và chút muối nhiệt thành, để giúp nhau giữ đức tin, để mang lại cho đời chút hương.Chút hương ấy giờ đã lan tỏa, hình ảnh của Thiên Ân đã in vào nỗi nhớ của bao bạn trẻ Sinh viên, ở mọi miền đất nước. Ai đã từng gắn bó với Thiên Ân, đều cảm nhận Thiên Ân là một gia đình. Thiên Ân thực là một gia đình có Chúa là Cha, ai đi xa cũng mong quay về nhà, một ngôi nhà rộng lớn bao la…Mỗi lần về với Gia Đình Sinh Viên Thiên Ân thấy tâm hồn như trẻ lại..cám ơn…cám ơn các bạn nhỏ của tôi… - LM.JOS Ngô Hùng Tráng -Ban Đại Diện Hôm qua dâng lễ sinh nhật lần thứ 16 của Gia Đình Sinh Viên Công Giáo Thiên Ân …Lần mở lại những tập nội san, ký ức như ùa về, bỗng cảm nhậ... Xem thêm »
RADIO #27 - Món Quà Cuối Năm 2019 3.4.20 Quà tặng trái tim , Radio , Tâm tình thành viên Em xin chào cả nhà! Ban Radio Thiên Ân dễ thương dễ mến xin gửi đến cả nhà Món Quà Cuối Năm ấm áp. Cả nhà cùng nghe Lan tỏa hơi ấm Giáng sinh nhé!!! https://www.mixcloud.com/thien_an_radio/27-món-quà-cuối-năm/ BAN RADIO Em xin chào cả nhà! Ban Radio Thiên Ân dễ thương dễ mến xin gửi đến cả nhà Món Quà Cuối Năm ấm áp. Cả nhà cùng nghe Lan tỏa hơi ấm Giá... Xem thêm »
Yêu đủ sâu hay yêu lâu 16.12.18 Ơn gọi , Quà tặng trái tim Tôi nhận được nhiều câu hỏi đại để như thế này: Chúng con đã yêu nhau được 2 năm, 3 năm,…thậm chí hơn thế nữa. Vậy mà cuối cùng cũng chia tay? Có tình yêu thật không thầy? Hay làm sao để giữ được một tình yêu vẫn mãi như “thuở ban đầu” ? Đơn giản thôi! chẳng cần tình yêu ấy phải dài lâu, chỉ cần nó đủ sâu là được! Yêu dài lâu mà con tim mỗi ngày thêm hờ hững, chẳng còn rung động, chẳng còn nhớ nhung, thì kể năm, kể tháng liệu có ích gì? Yêu dài lâu mà mỗi ngày qua đi, bạn lại nhận ra mình cô đơn thêm một tẹo trong cuộc tình hai người, thì chắc hẳn, năm tháng dài có giá trị chi đâu. Yêu dài lâu mà chỉ bên nhau như một thói quen khó bỏ thì mất nhau có lẽ cũng chỉ là một nỗi buồn nhàn nhạt, nhẹ tênh. Yêu dài lâu rồi một ngày nào đó, bạn quên nhau ngay sau lời chia tay, há chẳng phải tình yêu đó chỉ làm tốn tháng năm tuổi trẻ? Chẳng cần tình đôi ta phải thật dài, chỉ cần sâu là được! Yêu đủ sâu cho ta đi qua đủ những cung bậc của cảm xúc, những rung động ngọt ngào, những kỉ niệm và… cả những nỗi đau. Yêu đủ sâu để suốt một đời này, dù tình yêu đó cập bến bờ hạnh phúc hay vô tình rẽ sóng sang ngang, mỗi lần nhắc đến tên người đó, trái tim tự khắc thắt lại, nhói đau… Chúng ta cất nhau vào một vùng kỉ niệm thiêng liêng chẳng ai có thể nào chạm đến. Yêu đủ sâu là để đến khi răng long đầu bạc, nghĩ về những gì đã qua, tuyệt đối chẳng một lần chúng ta hối hận về tình yêu đó. Yêu lâu nếu không đủ sâu đậm có thể chỉ làm bạn đánh rơi những cơ hội. Nhưng nếu yêu đủ sâu bạn sẽ biết cách làm cho tình yêu đó mãi dài lâu. Mà ngay cả khi giữa những giông bão cuộc đời, cuộc tình đó có không may trôi dạt, thì một tình yêu đủ sâu sẽ làm bạn nhớ về nó suốt đời. Xét cho cùng, tình yêu đi tới đích hay không chưa hẳn quan trọng, có danh phận nào trong cuộc đời nhau hay không, không hẳn ý nghĩa, nói đến cùng, có thể từng yêu một người đúng nghĩa đã là may mắn của ta rồi. Nguồn: facebook Tôi nhận được nhiều câu hỏi đại để như thế này: Chúng con đã yêu nhau được 2 năm, 3 năm,…thậm chí hơn thế nữa. Vậy mà cuối cùng cũng chia ... Xem thêm »
9.12.18 Ơn gọi , Quà tặng trái tim , Suy niệm-cầu nguyện , Thiêng liêng Linh mục là như thế đó... Thư một linh mục Công giáo gửi báo The New York Times Lời người dịch: “Đây là một bài đọc hữu ích để tái lập sự quân bình phần nào so với một sự tấn công dàn dựng của nhiều phương tiện truyền thông. Liệu việc tìm kiếm sự thật không đòi hỏi rằng các thực tại tiêu cực không ngăn cản chúng ta nhìn thấy các thực tại tích cực, khi các thực tại này có thể khuyến khích chúng ta, truyền cảm hứng cho chúng ta làm sự thiện chăng? Nó cũng sẽ là một thuốc chữa cho sự rầu rĩ lan tràn” (www.riposte-catholique.fr). Nhật báo The New York Times là một tờ báo lâu đời ở Mỹ, nổi tiếng là chống đạo Công giáo một cách có hệ thống. Báo này khai thác, quá nhiều và không công bằng, một vài vụ linh mục ấu dâm ở Mỹ và nơi khác, trong khi không hề đưa tin về tuyệt đại đa số linh mục có tâm huyết với Giáo Hội, hy sinh cuộc đời vì Chúa và vì tha nhân. Do đó linh mục Martín Lasarte, người Uruguay, Dòng Don Bosco (SDB), một nhà truyền giáo ở Angola từ 20 năm qua, đã viết bài dưới đây gửi nhật báo The New York Times ngày 6-4-2010. Dễ hiểu là nhật báo không hề trả lời lá thư của cha. Vài ngày sau, lá thư được đăng trên trang mạng Enfoques Positivos ở Argentina, và phát tán nhanh trên các trang mạng bằng tiếng Tây Ban Nha. Sau đó, bản dịch tiếng Anh được phổ biến ở nhiều nước nói tiếng Anh. Mới đây, bản dịch tiếng Pháp được trang www.riposte-catholique.fr đăng ngày 22-3-2013. Xin được giới thiệu bài viết đầy tính thời sự này. Anh bạn phóng viên thân mến. Tôi chỉ là một linh mục Công giáo bình thường. Tôi cảm thấy hạnh phúc và tự hào về ơn gọi của mình. Trong 20 năm qua, tôi đã sống ở Angola với tư cách là một nhà truyền giáo. Tôi đọc trong nhiều phương tiện truyền thông, đặc biệt là tờ báo của bạn, sự phóng đại của chủ đề linh mục ấu dâm, nhưng trong một cách bệnh hoạn, vì chỉ tìm kiếm chi tiết trong đời sống các linh mục, các sai lầm trong quá khứ. Có một trường hợp linh mục ấu dâm, trong một thành phố của Mỹ, trong những năm 1970, một trường hợp ở Úc trong thập niên 1980, và cứ như thế, có trường hợp mới đây hơn.... Chắc chắn rằng tất cả các trường hợp này đáng bị khiển trách! Có các bài báo được cân nhắc và cân bằng, có các bài khác lại phóng đại, đầy thành kiến và thậm chí hận thù nữa. Tôi tự cảm thấy đau đớn nhiều về sự dữ lớn lao rằng các người đáng lẽ là dấu chỉ của tình yêu Thiên Chúa, lại là con dao găm trong cuộc sống của các người vô tội. Không có từ ngữ nào để biện minh cho các hành vi như vậy. Không có nghi ngờ rằng Giáo Hội phải là đứng về phia kẻ yếu, và người nghèo. Vì lý do này, tất cả các biện pháp mà người ta có thể dùng để ngăn ngừa và bảo vệ nhân phẩm của trẻ em sẽ luôn luôn là một ưu tiên. Nhưng sẽ là kỳ cục hết sức khi có ít tin tức và sự thiếu quan tâm đến hàng ngàn các linh mục khác, đã hiến đời mình và phục vụ hàng triệu trẻ em, thanh thiếu niên và các người bất hạnh nhất ở bốn phương trời của thế giới. Tôi nghĩ rằng đối với tờ báo của bạn, các điều sau đây không hề được quan tâm đề nói tới: 1) Tôi phải di chuyển qua các con đường đầy mìn do chiến tranh trong năm 2002, để giúp đỡ các em nhỏ đang chết đói từ Cangumbe đến Lwena (Angola), bởi vì cả chính quyền không thể làm được và cả các tổ chức phi chính phủ không được phép làm; 2) Tôi đã chôn cất hàng chục trẻ em chết do việc dời chỗ vì chiến tranh; 3) Chúng tôi đã cứu sống hàng ngàn người dân ở Mexico, nhờ một trung tâm y tế duy nhất hiện hữu trong một vùng có diện tích 90.000 km2, với việc phân phát thực phẩm và các loại giống cây trồng; 4) Chúng tôi đã có thể cung cấp giáo dục và trường học trong mười năm qua cho hơn 110.000 trẻ em; 5) Cùng với các linh mục khác, chúng tôi đã cứu trợ cho gần 15.000 người ở các trại du kích quân, sau khi họ đã đầu hàng và giao nạp vũ khí, bởi vì thực phẩm của chính phủ và của Liên Hiệp Quốc không thể đến được với họ; 6) Không phải là tin tức thú vị khi một linh mục 75 tuổi, Cha Roberto, rảo qua thành phố Luanda ban đêm, chăm sóc các trẻ em đường phố, dẫn họ đến một nơi trú ngụ, để cho họ không bị ngộ độc bởi xăng dầu mà họ hít để kiếm sống, như là người ném lửa; 7) Việc xoá nạn mù chữ cho hàng trăm tù nhân cũng không phải là tin hay; 8) Các linh mục, như cha Stéphane, tổ chức các nhà tạm trú cho các thanh thiếu niên bị ngược đãi, đánh đập, hãm hiếp, để họ tạm lánh; 9) Linh mục Maiato, 80 tuổi, đến thăm từng ngôi nhà một của người nghèo, an ủi người bệnh và người tuyệt vọng; 10) Không phải là tin hấp dẫn khi hơn 60.000 trong số 400.000 linh mục và tu sĩ hiện nay đã rời đất nước và gia đình của họ để phục vụ anh em mình tại các quốc gia khác trong các trại phong, bệnh viện, trại tị nạn, cô nhi viện cho trẻ em bị cáo buộc là phù thủy, hoặc cho trẻ em mồ côi do cha mẹ chết vì AIDS, trong các trường học dành cho người nghèo nhất, trung tâm dạy nghề, trung tâm tiếp nhận người nhiễm HIV...... 11) Nhất là các linh mục dành đời mình trong các giáo xứ và cứ điểm truyền giáo, động viên mọi người sống tốt hơn và nhất là thương mến người khác; 12) Không phải là tin hấp dẫn khi bạn tôi, Cha Marcos Aurelio, để giải cứu trẻ em trong cuộc chiến ở Angola, đã đưa các em từ Kalulo đến Dondo và khi trên đường trở về, cha bị bắn chết; và một tu sĩ tên là Phanxicô và năm nữ giáo lý viên, bị chết trong một tai nạn, khi họ đi giúp đỡ các vùng nông thôn xa xôi hẻo lánh nhất của đất nước; 13) Hàng chục các nhà truyền giáo tại Angola đã chết vì thiếu các phương tiện y tế, chỉ vì bệnh sốt rét đơn giản; 14) Nhiều người khác đã bị tung xác lên trời do mìn nổ, khi đi thăm các tín hữu; quả vậy, trong nghĩa trang ở Kalulo, có mộ các linh mục đầu tiên đến khu vực ấy... không ai sống hơn 40 tuổi cả....; 15) Không phải là tin hấp dẫn, khi một linh mục "bình thường" sống công việc hàng ngày của mình, trong các khó khăn và niềm vui của mình, sống âm thầm cả đời vì lợi ích của cộng đoàn mình phục vụ; Sự thật, là linh mục chúng tôi không cố gắng để có tên trong tin tức, nhưng chỉ mang "Tin Mừng", và Tin Mừng này, không ồn ào, đã bắt đầu vào buổi sáng Phục Sinh. Một cây ngã gây tiếng ồn nhiều hơn cả cánh rứng đang mọc và phát triển. Người ta gây nhiều tiếng ồn cho một linh mục phạm một lỗi lầm, hơn là gây tiếng ồn cho hàng ngàn linh mục hiến đời mình cho hàng chục ngàn trẻ em và người nghèo khó. Tôi không muốn làm một biện hộ cho Giáo Hội và các linh mục. Một linh mục không phải là một anh hùng, cũng không phải là một người rối loạn thần kinh. Linh mục chỉ là một con người bình thường, và với bản tính con người của mình, tìm cách theo Chúa và phục vụ Ngài trong anh chị em của mình. Linh mục có nhiều khổ đau, nghèo đói và sự mỏng giòn như các người khác; nhưng linh mục cũng có vẻ đẹp và hùng vĩ như mọi thụ tạo khác.... Việc nhấn mạnh một cách ám ảnh bẩm sinh và phá hoại về một đề tài đau đớn, trong khi mất tầm nhìn chung của công việc, tạo ra thật sự các biếm họa tấn công vào hàng linh mục Công Giáo, do đó tôi cảm thấy bị xúc phạm. Tôi chỉ yêu cầu anh, người bạn phóng viên thân mến, hãy tìm kiếm Chân, Thiện, Mỹ. Điều này sẽ làm lớn mạnh nghề nghiệp của bạn. Chào anh trong Đức Kitô, Linh mục Martin Lasarte, SDB "Quá khứ của con, Lạy Chúa, con phó thác cho lòng Thương xót của Chúa; hiện tại của con, cho Tình yêu Chúa; và tương lai của con, cho sự Quan Phòng của Chúa”. Linh mục là như thế đó... Thư một linh mục Công giáo gửi báo The New York Times Lời người dịch: “Đây là một bài đọc hữu ích để tái lập ... Xem thêm »
26.11.18 Quà tặng trái tim , Suy niệm-cầu nguyện 7 Căn Bệnh Xã Hội Mỗi Kitô Hữu Được Mời Gọi Để Chữa Lành Nhiều người cho rằng xã hội ngày nay đã hoàn toàn thay đổi. Từ những cuộc hôn nhân truyền thống, nay con người chuyển sang những hình thức hợp đồng dân sự (trường hợp của hôn nhân đồng tính chẳng hạn), từ vấn đề bảo vệ sự sống sang quyền được phá thai, và từ tự do ngôn luận đến sự chỉ trích công khai, và thậm chí là bỏ tù. Đành rằng con người không ngừng biến chuyển, nhưng liệu người ta có thể biến xã hội này ra dửng dưng như vậy chỉ trong vài năm chăng ? Tuy thế, với mỗi Kitô hữu – hãy hy vọng – chúng ta vẫn còn thì giờ ! Nếu suy xét về 7 căn bệnh của xã hội hiện nay, ta có thể rắc gieo hạt mầm yêu thương nơi thế giới quanh ta. Dưới đây, chúng tôi gọi tên từng căn bệnh ấy, đồng thời, chỉ ra những trích đoạn Kinh Thánh như phương dược chữa trị. 1. “Rộng Lượng Cách Bủn Xỉn” Khi ta đang đi trên phố, hễ có ai đó đến xin vài xu, ta dễ dàng trao tặng; nếu có người cần trợ giúp hay một phụ nữ lớn tuổi nhờ dẫn qua đường, ta sẵn sàng giúp đỡ. Tuy nhiên, nếu cũng chuyện như thế diễn ra nhưng trong thinh lặng, không ở nơi công cộng, không ai nói đến, liệu ta có sẵn sàng hành động theo cùng một cách thức trên đây? Ta trao tặng một cách thiên tư như thể để giải khuây, song chẳng hề lưu tâm đến chính người đang thực sự cần giúp đỡ. Cho vay mượn, nhưng ta chẳng thấy được điều gì xa hơn việc mình vừa làm. Hành động của ta chỉ dừng lại nơi chính khoảnh khắc đó mà thôi. Có thể nói rằng xã hội ngày nay tằn tiện trong việc sẻ chia, hoặc có thể nói xã hội này “rộng lượng một cách bủn xỉn”, bởi vì khi trao tặng, ta lại không làm theo cách lẽ ra ta phải làm. Phải chăng ta đã lắng nghe Lời Chúa nói: “Gieo ít thì gặt ít; gieo nhiều thì gặt nhiều. Mỗi người hãy cho tùy theo quyết định của mình, không buồn phiền, cũng không miễn cưỡng, vì ai vui vẻ dâng hiến thì được Thiên Chúa yêu thương. Vả lại, Thiên Chúa có đủ quyền tuôn đổ xuống trên anh em mọi thứ ân huệ để anh em vừa được luôn đầy đủ mọi mặt, vừa được dư thừa mà làm mọi việc thiện!” (2Cr 9, 6-8) 2. “Chủ Nghĩa Cá Nhân Hòa Đồng” Chúng ta là những hữu thể mang tính xã hội. Ngay cả khi ước mong điều đó chẳng là sự thật thì ta vẫn cần đến những cá thể khác hầu được sinh tồn. Chỉ cần nghĩ đến sự phổ biến của “mạng xã hội” – tự nhiên, ta bị lôi cuốn vào những cách kết nối như thế. Sự “hiện hữu mang tính xã hội” này đòi hỏi những hành động cụ thể từ mỗi người vốn là những thành viên đơn lẻ trong một tập thể con người (xã hội). Nhưng thực tế, chúng ta dành bao nhiêu sự quan tâm cho những thành viên khác trong xã hội này ? Chỉ cần nhìn vào các mối tương quan hiện tại giữa những người hàng xóm hoặc giữa các bạn học sinh, sinh viên với nhau, ta có thể thấy rằng con người dần trở nên xa lạ với nhau hơn. Thực vậy, chúng ta đang sống trong tình trạng của chủ nghĩa cá nhân nhưng được che phủ bằng một lớp mặt nạ. Thử quan sát và ta sẽ thấy : trên một chiếc xe buýt của 20 năm về trước, mọi người nói chuyện với nhau ngay cả khi không biết nhau từ trước, rốt cuộc họ làm cho chuyến đi trở nên thú vị hơn nhiều. Còn ngày nay, ta thấy một khung cảnh hoàn toàn khác biệt : từ trẻ em, thanh thiếu niên cho đến người lớn, tất cả đều dán mắt vào màn hình điện thoại ; tai họ gắn liền với head-phone ; và tâm trí họ chỉ dành cho chính họ mà thôi. Nhưng Kinh Thánh nhắc nhở chúng ta (những gì chúng ta cần biết qua trực giác) : “Ai không chăm sóc cho người thân, nhất là người sống trong cùng một nhà, thì đã chối bỏ đức tin, và còn tệ hơn người không có đức tin.” (1Tm 5,8) 3. “Sâu Sắc Một Cách Hời Hợt ” Việc bảo vệ nhân quyền và đấu tranh cho các mục đích chính trị, xã hội đã trở nên mạnh mẽ nhất trong thời gian gần đây. Rõ ràng lá cờ tự do được nâng cao. Nhưng khi nghĩ về nó, liệu bạn có thực sự liều mình bảo vệ cho một mục đích chung, hay chỉ là đi tìm hạnh phúc cho riêng mình ? Có lẽ ta nghĩ rằng sự thúc đẩy hầu khẳng định “quyền lợi” của mình khiến ta yêu mến con người hơn và trở nên người nhân ái hơn. Lại một lần nữa, ta đã chẳng nhận ra rằng phần lớn người ta chỉ muốn thỏa mãn quyền lợi của riêng họ mà thôi. Con người muốn bám víu vào thứ gì đó sâu xa hơn như quyền được tự do quyết định chẳng hạn. Tuy thế, điều này chỉ tổn làm cho khoảng cách giữa họ thêm phần nới rộng và nó đẩy họ rơi vào sự nông cạn dù cho có diện mạo siêu việt bên ngoài. Sự chiều sâu đích thực của con người chỉ có thể tìm thấy nơi Thiên Chúa. Ngài là Đấng duy nhất có thể lấp đầy con tim chúng ta. Ta cứ đi tìm điều được gọi là sâu sắc ở những nơi khác như Nhân Điện, Yoga, hay Thái Cực Quyền, nhưng trong Chúa, ta có thể tìm thấy tất cả. Thánh Âu-tinh đã phải thốt lên :“Lạy Chúa ! Chúa tạo dựng con cho Chúa, và lòng con những khắc khoải, cho tới khi được an nghỉ trong Chúa.” (Tự Thú, 1.1) Hãy đặt để niềm tín thác sâu xa của người con trong Thiên Chúa. Tâm hồn ta kiếm tìm Ngài, và chỉ nơi Ngài, ta mới đạt đến sự tròn hảo nơi chính mình. “Tôi đã tìm kiếm Chúa, và Người đáp lại, giải thoát cho khỏi mọi nỗi kinh hoàng.” (Tv 34,5) 4. “Hạnh Phúc Thất Vọng” Mỗi khi một thành tựu mới của “sự tiến bộ” được luật pháp thông qua, chẳng hạn như quyền được ly hôn hay phá thai, xã hội (may mắn thay không phải tất cả) như cảm thấy vui mừng phấn khởi. Chẳng mấy chốc, đám đông đã tuôn ra khắp các nẻo đường để ăn mừng chiến thắng của họ. Nhưng chỉ vài ngày sau, niềm khao khát vốn chưa được khỏa lấp lại trở về với tâm hồn họ. Vấn đề là, khi một điều luật được thông qua, một ý thích chợt nảy ra được phê chuẩn, hoặc một khao khát được thỏa mãn, tất cả đều không đem lại cho con người niềm hạnh phúc lâu bền. Người Kitô hữu chúng ta biết rõ hạnh phúc chỉ tồn tại khi cuộc sống con người đặt nền trên điều gì đó vô hạn. Liệu có thể có thứ gì lớn hơn Thiên Chúa chăng ? Không ! Đó là lý do tại sao nếu cuộc sống của chúng ta đặt nền tảng trên những thứ vật chất, ngay cả trên những mục đích và “sự tiến bộ” xã hội, thì chúng ta vẫn là người vô vọng. “Thật thế, cây vả không còn đơm bông nữa, cả vườn nho không được trái nào. Quả ô-liu, đợi hoài không thấy, ruộng đất chẳng đem lại gì ăn. Bầy chiên dê biến mất khỏi ràn, ngó vào chuồng, bò bê hết sạch. Nhưng phần tôi, tôi nhảy mừng vì Đức Chúa, hoan hỷ vì Thiên Chúa, Đấng cứu độ tôi. Đức Chúa là Chúa Thượng làm, làm cho tôi mạnh sức, cho đôi chân này lanh lẹ tựa chân nai, và dẫn tôi đi trên đỉnh núi cao vời.” (Kb 3, 17-19) 5. “Lạc Quan Vô Định” Nhiều người vẫn hô hào: “Tiến lên, chúng ta có thể làm được!” Cụm từ này chất chứa một sức mạnh truyền cảm hứng và thúc đẩy tinh thần. Nhưng với tất cả những gì đã được kể đến như sự thờ ơ, chủ nghĩa cá nhân, việc tìm kiếm sự hài lòng cá nhân, …, tôi không chắc rằng chúng ta đang sống trong một thế giới đầy lạc quan. Tôi cho rằng nhiều người vẫn đang trải qua một đời sống vật vờ, không có phương hướng. Họ che đậy sự lạc quan giả tạo bằng những khẩu hiệu và những biểu ngữ xinh đẹp, quyến rũ để lẩn trốn thực tại. Loại lạc quan như thế thì thực là chóng qua. Như băng tuyết tan chảy dưới ánh nắng mặt trời, những thúc đẩy mang tính biểu ngữ ấy cũng sẽ biến tan mau. Ta thường sống theo những mục tiêu ngắn hạn. “Tôi sẽ được thăng chức”, “tôi sẽ lên ‘level’ trong ‘game’ này”, “bây giờ, tôi sẽ hoàn thành chương trình Tiến sĩ.” Và điều gì tiếp theo đó? Ta lại tìm kiếm một mục tiêu mới để nó thôi thúc ta tiếp tục sống. Ta sẽ tránh được những lo toan như thế một khi tin tưởng vào Thiên Chúa và chân nhận rằng Ngài chân thực, và Giáo hội của Ngài cũng chân thực. Đó là khi Đức Cậy Trông, như sách Giáo Lý nói rõ, tỏ lộ cho ta : “Đức Cậy là nhân đức đối thần, nhờ đó chúng ta khao khát Nước Trời là vinh phúc của chúng ta, khi đặt lòng tin tưởng của chúng ta vào các lời hứa của Đức Kitô và cậy dựa vào sự trợ giúp của ân sủng của Chúa Thánh Thần, chứ không dựa vào sức mạnh của chúng ta. ‘Chúng ta hãy tiếp tục tuyên xưng niềm hy vọng của chúng ta cách vững vàng, vì Đấng đã hứa là Đấng trung tín.’ (Dt 10, 23)” (Trích Giáo Lý Giáo Hội Công Giáo số 1817). 6. “Tự Do Nô Dịch” Tội lỗi không biến con người thành nô lệ được chăng ? Thật rõ ràng trong Kinh Thánh : Ghen ghét sản sinh ghét ghen, chiến tranh lại tạo ra nhiều chiến tranh hơn, sự nô dịch làm ra nhiều sự nô dịch hơn, v.v. Không phải mọi sự ta muốn đều có thể giải phóng ta. Chỉ cần nhìn vào dòng người trên những con phố, ta thấy ngay hầu hết họ bước đi với chiếc điện thoại trên tay. Đó là một sự nghiện ngập, một sự nô dịch. Khi mà cái tôi đang sử dụng quay đầu chống lại tôi và khi nó xuất hiện, tôi bị nó sở hữu, đó là sự nô dịch mà ta đang nói đến. Ta không nói đến nạn buôn bán người theo nghĩa đen, bởi vì ngày nay ta có những hình thức nô dịch khác. Nếu mạng Internet, công nghệ, tiền bạc, hoặc chủ nghĩa tiêu dùng biến ta thành kẻ lệ thuộc thì ta đã là nô lệ của chúng rồi. Đây là thứ nô lệ mà thậm chí ngày nay nó được bảo vệ công khai : “Tôi có quyền…”, “Tôi muốn muốn điều này, điều kia”… Tôi có quyền lạm dụng mọi thứ và mọi người trong mức độ tôi sử dụng hay biến những thứ, những con người đó thành công cụ của tôi sao ? Tôi có quyền đánh mất tự do của mình trước những lạc thú, trước những điều “tôi muốn”, hay bất cứ thứ gì tôi ưa thích sao ? Hãy nghĩ về điều đó … Có lẽ đã đến lúc ta phải để Chúa Giêsu chữa lành và ban cho ta sự tự do đích thực của con cái Thiên Chúa. Muôn loài “có ngày cũng sẽ được giải thoát, không phải lệ thuộc vào cảnh hư nát, mà được cùng với con cái Thiên Chúa chung hưởng tự do và vinh quang.” (Rm 8, 21) 7. “Dửng Dưng Bận Tâm” Ta chú ý đến mọi thứ, và do đó chúng ta bị mọi thứ làm cho phân tâm. Ta quan tâm đến chuyện một trang trại ở Úc bị cháy, một tên sát nhân ở Nhật đã tẩu thoát, một chiếc xe mới được trình làng ở Áo. Cùng với công nghệ, việc giao tiếp trở nên phổ biến hơn, nhanh hơn và dễ dàng hơn. Tuy nhiên, liệu chúng ta có thực sự lo lắng về những chuyện ấy hay đó đơn giản chỉ là một thứ nghiện ngập điều “mới lạ” ? Tôi sẽ chẳng ngạc nhiên gì nếu câu trả lời là đáp án số 2, đơn giản chỉ là một thứ nghiện ngập. Việc hàng ngàn Kitô hữu đang chết dần ở Trung Đông ; sự thiếu hụt lương thực trầm trọng ở Châu Phi ; rồi chuyện Giáo hội đang bị đem ra tòa đời xét xử chỉ vì bảo vệ lập trường của mình…, những tin tức đó thì sao… liệu chúng có thu hút sự quan tâm lo lắng của ta không ? Chúng ta theo dõi những tin thuận với sự tò mò của mình hơn hay điều thực sự đáng chúng ta chú ý đến ? Trong khi các phương tiện truyền thông cho ta thấy “mặt tối” của cuộc sống, thì các vấn đề thực tế vốn đòi hỏi sự đáp trả của ta lại không có cách nào được vén mở. Ta sẽ mãi mãi dửng dưng, mãi mãi ơ hờ nếu chỉ biết quan tâm đến chính mình và đến những sở thích của riêng mình mà thôi. Khi quay cái nhìn qua anh chị em mình với tình yêu mến, đó là khi một cuộc sống mới sẽ bắt đầu. Thánh Gioan nói : “Hỡi anh em là những người con bé nhỏ, chúng ta đừng yêu thương nơi đầu môi chót lưỡi, nhưng phải yêu thương cách chân thật và bằng việc làm.” (1Ga 3, 18) Và trong một đoạn thánh thư của thánh Phaolô, chúng ta đọc thấy : “Anh em hãy mang gánh nặng cho nhau, như vậy là anh em chu toàn luật Đức Kitô (…) Vậy bao lâu còn thời giờ, chúng ta hãy làm điều thiện cho mọi người, nhất là cho những anh em trong cùng đai gia đình Đức tin.” (Gl 6, 2-10 Tác giả: Thầy Edgar Henríquez Carrasco, LC, Tây Ban Nha, viết cho website Catholic-Link.com Chuyển ngữ: Đminh Phan Quỳnh, SJ Theo bản Anh ngữ do Maria Isabel Giraldo chuyển dịch từ bản Tây Ban Nha của tác giả. Nguồn: https://catholic-link.org/social-ills/ 7 Căn Bệnh Xã Hội Mỗi Kitô Hữu Được Mời Gọi Để Chữa Lành Nhiều người cho rằng xã hội ngày nay đã hoàn toàn thay đổi. Từ những cuộc h... Xem thêm »