Tâm Tình TVM Khóa 16 21.6.20 Bản tin Thiên Ân , Quà tặng trái tim , Tâm tình thành viên , Thiêng liêng Đường con đi Chúa vẽ vời muôn nẻoĐến nơi đâu chính Chúa đã an bài.Xin tri ân ca tụng Ngài luôn mãiKhúc tán dương xin nguyện mãi không ngưng.Giuseppe Công Nam(TP.HCM ngày 15/06/2020)Sau gần một năm sinh hoạt với gia đình Thiên Ân to bự này, thì hôm qua một ngày được xem là ngày hạnh phúc với em được chính thức gia nhập mái nhà Thiên Ân trong vòng tay của các thế hệ anh chị Cả. Trùng hợp là hôm qua đó cũng là ngày kính trọng thể Mình Máu Chúa Kitô. Qua bài giảng của Cha Nam: "Chúng con 15 thành viên chính thức gia nhập. Chính chúng con đã chọn mái nhà Thiên Ân để chúng con là một trong mái nhà đó mà chính Chúa Kitô là đầu mà chính chúng con là chi thể trong ngôi nhà đó. Cũng như trong mình thánh Chúa, chúng con rước mình thánh Chúa để nên một với Chúa".Điều tuyệt vời lớn lao hơn, riêng em thấy hạnh phúc vả thực sự hãnh diện khi mình được chào đón và được chúc lành từ người anh Cả của nhóm củng chính là vị chủ tế thánh lễ - Cha Giuse Tráng. Điều đó thôi để em cảm nhận được mối HIỆP THÔNG- và chính điều đó cho em cảm nhận hai chữ "Gia Đình" thân thương. Giuseppe Công Nam Đường con đi Chúa vẽ vời muôn nẻo Đến nơi đâu chính Chúa đã an bài. Xin tri ân ca tụng Ngài luôn mãi Khúc tán dương xin nguyện mãi không ngư... Xem thêm »
||TÔI NĂM NAY 16 TUỔI- TÂM TÌNH NHỎ CỦA TÔI|| 18.6.20 Bản tin Thiên Ân , Quà tặng trái tim , Tâm tình thành viên , Thiêng liêng Hôm qua dâng lễ sinh nhật lần thứ 16 của Gia Đình Sinh Viên Công Giáo Thiên Ân…Lần mở lại những tập nội san, ký ức như ùa về, bỗng cảm nhận đời người như một dòng sông với dòng nước luôn hướng về phía trước rồi hòa mình vào biển lớn. Thiên Ân 16 tuổi, là 16 thế hệ nối tiếp nhau vào đời… Thật là một ngày tuyệt vời...tre chưa già...🙂...mà măng đã quá đẹp tươi...! Các bạn Thành viên mới kết nạp vào trở thành thành viên chính thức của gia đình Thiên Ân, các bạn chính là lửa, muối, và men tiếp theo của gia đình Thiên Ân, các bạn đến để tiếp tục lan tỏa yêu thương,...Xin chúa luôn đồng hành và gìn giữ các bạn,... Anh chị cả,"những con người thầm lặng" và cả thành viên nhóm sẽ luôn dõi theo và đồng hành cùng nhóm, mỗi khi gặp khó khăn thử thách trong cuộc sống các bạn hãy chạy đến với "Gia đình" này và cùng chia sẻ nhé. Vì chúng ta có cùng chung một cha, lại còn gọi nhau một tiếng là Gia đình,là anh chị em nữa mà 😉 Mười sáu năm trước, một cậu sinh viên miền quê chập chững bước vào Sài Gòn, lạc lõng bơ vơ, cùng một vài anh chị em hình thành lên Gia Đình Sinh Viên Công Giáo Thiên Ân, với chút men yêu thương và chút muối nhiệt thành, để giúp nhau giữ đức tin, để mang lại cho đời chút hương.Chút hương ấy giờ đã lan tỏa, hình ảnh của Thiên Ân đã in vào nỗi nhớ của bao bạn trẻ Sinh viên, ở mọi miền đất nước. Ai đã từng gắn bó với Thiên Ân, đều cảm nhận Thiên Ân là một gia đình. Thiên Ân thực là một gia đình có Chúa là Cha, ai đi xa cũng mong quay về nhà, một ngôi nhà rộng lớn bao la…Mỗi lần về với Gia Đình Sinh Viên Thiên Ân thấy tâm hồn như trẻ lại..cám ơn…cám ơn các bạn nhỏ của tôi… - LM.JOS Ngô Hùng Tráng -Ban Đại Diện Hôm qua dâng lễ sinh nhật lần thứ 16 của Gia Đình Sinh Viên Công Giáo Thiên Ân …Lần mở lại những tập nội san, ký ức như ùa về, bỗng cảm nhậ... Xem thêm »
9.12.18 Ơn gọi , Quà tặng trái tim , Suy niệm-cầu nguyện , Thiêng liêng Linh mục là như thế đó... Thư một linh mục Công giáo gửi báo The New York Times Lời người dịch: “Đây là một bài đọc hữu ích để tái lập sự quân bình phần nào so với một sự tấn công dàn dựng của nhiều phương tiện truyền thông. Liệu việc tìm kiếm sự thật không đòi hỏi rằng các thực tại tiêu cực không ngăn cản chúng ta nhìn thấy các thực tại tích cực, khi các thực tại này có thể khuyến khích chúng ta, truyền cảm hứng cho chúng ta làm sự thiện chăng? Nó cũng sẽ là một thuốc chữa cho sự rầu rĩ lan tràn” (www.riposte-catholique.fr). Nhật báo The New York Times là một tờ báo lâu đời ở Mỹ, nổi tiếng là chống đạo Công giáo một cách có hệ thống. Báo này khai thác, quá nhiều và không công bằng, một vài vụ linh mục ấu dâm ở Mỹ và nơi khác, trong khi không hề đưa tin về tuyệt đại đa số linh mục có tâm huyết với Giáo Hội, hy sinh cuộc đời vì Chúa và vì tha nhân. Do đó linh mục Martín Lasarte, người Uruguay, Dòng Don Bosco (SDB), một nhà truyền giáo ở Angola từ 20 năm qua, đã viết bài dưới đây gửi nhật báo The New York Times ngày 6-4-2010. Dễ hiểu là nhật báo không hề trả lời lá thư của cha. Vài ngày sau, lá thư được đăng trên trang mạng Enfoques Positivos ở Argentina, và phát tán nhanh trên các trang mạng bằng tiếng Tây Ban Nha. Sau đó, bản dịch tiếng Anh được phổ biến ở nhiều nước nói tiếng Anh. Mới đây, bản dịch tiếng Pháp được trang www.riposte-catholique.fr đăng ngày 22-3-2013. Xin được giới thiệu bài viết đầy tính thời sự này. Anh bạn phóng viên thân mến. Tôi chỉ là một linh mục Công giáo bình thường. Tôi cảm thấy hạnh phúc và tự hào về ơn gọi của mình. Trong 20 năm qua, tôi đã sống ở Angola với tư cách là một nhà truyền giáo. Tôi đọc trong nhiều phương tiện truyền thông, đặc biệt là tờ báo của bạn, sự phóng đại của chủ đề linh mục ấu dâm, nhưng trong một cách bệnh hoạn, vì chỉ tìm kiếm chi tiết trong đời sống các linh mục, các sai lầm trong quá khứ. Có một trường hợp linh mục ấu dâm, trong một thành phố của Mỹ, trong những năm 1970, một trường hợp ở Úc trong thập niên 1980, và cứ như thế, có trường hợp mới đây hơn.... Chắc chắn rằng tất cả các trường hợp này đáng bị khiển trách! Có các bài báo được cân nhắc và cân bằng, có các bài khác lại phóng đại, đầy thành kiến và thậm chí hận thù nữa. Tôi tự cảm thấy đau đớn nhiều về sự dữ lớn lao rằng các người đáng lẽ là dấu chỉ của tình yêu Thiên Chúa, lại là con dao găm trong cuộc sống của các người vô tội. Không có từ ngữ nào để biện minh cho các hành vi như vậy. Không có nghi ngờ rằng Giáo Hội phải là đứng về phia kẻ yếu, và người nghèo. Vì lý do này, tất cả các biện pháp mà người ta có thể dùng để ngăn ngừa và bảo vệ nhân phẩm của trẻ em sẽ luôn luôn là một ưu tiên. Nhưng sẽ là kỳ cục hết sức khi có ít tin tức và sự thiếu quan tâm đến hàng ngàn các linh mục khác, đã hiến đời mình và phục vụ hàng triệu trẻ em, thanh thiếu niên và các người bất hạnh nhất ở bốn phương trời của thế giới. Tôi nghĩ rằng đối với tờ báo của bạn, các điều sau đây không hề được quan tâm đề nói tới: 1) Tôi phải di chuyển qua các con đường đầy mìn do chiến tranh trong năm 2002, để giúp đỡ các em nhỏ đang chết đói từ Cangumbe đến Lwena (Angola), bởi vì cả chính quyền không thể làm được và cả các tổ chức phi chính phủ không được phép làm; 2) Tôi đã chôn cất hàng chục trẻ em chết do việc dời chỗ vì chiến tranh; 3) Chúng tôi đã cứu sống hàng ngàn người dân ở Mexico, nhờ một trung tâm y tế duy nhất hiện hữu trong một vùng có diện tích 90.000 km2, với việc phân phát thực phẩm và các loại giống cây trồng; 4) Chúng tôi đã có thể cung cấp giáo dục và trường học trong mười năm qua cho hơn 110.000 trẻ em; 5) Cùng với các linh mục khác, chúng tôi đã cứu trợ cho gần 15.000 người ở các trại du kích quân, sau khi họ đã đầu hàng và giao nạp vũ khí, bởi vì thực phẩm của chính phủ và của Liên Hiệp Quốc không thể đến được với họ; 6) Không phải là tin tức thú vị khi một linh mục 75 tuổi, Cha Roberto, rảo qua thành phố Luanda ban đêm, chăm sóc các trẻ em đường phố, dẫn họ đến một nơi trú ngụ, để cho họ không bị ngộ độc bởi xăng dầu mà họ hít để kiếm sống, như là người ném lửa; 7) Việc xoá nạn mù chữ cho hàng trăm tù nhân cũng không phải là tin hay; 8) Các linh mục, như cha Stéphane, tổ chức các nhà tạm trú cho các thanh thiếu niên bị ngược đãi, đánh đập, hãm hiếp, để họ tạm lánh; 9) Linh mục Maiato, 80 tuổi, đến thăm từng ngôi nhà một của người nghèo, an ủi người bệnh và người tuyệt vọng; 10) Không phải là tin hấp dẫn khi hơn 60.000 trong số 400.000 linh mục và tu sĩ hiện nay đã rời đất nước và gia đình của họ để phục vụ anh em mình tại các quốc gia khác trong các trại phong, bệnh viện, trại tị nạn, cô nhi viện cho trẻ em bị cáo buộc là phù thủy, hoặc cho trẻ em mồ côi do cha mẹ chết vì AIDS, trong các trường học dành cho người nghèo nhất, trung tâm dạy nghề, trung tâm tiếp nhận người nhiễm HIV...... 11) Nhất là các linh mục dành đời mình trong các giáo xứ và cứ điểm truyền giáo, động viên mọi người sống tốt hơn và nhất là thương mến người khác; 12) Không phải là tin hấp dẫn khi bạn tôi, Cha Marcos Aurelio, để giải cứu trẻ em trong cuộc chiến ở Angola, đã đưa các em từ Kalulo đến Dondo và khi trên đường trở về, cha bị bắn chết; và một tu sĩ tên là Phanxicô và năm nữ giáo lý viên, bị chết trong một tai nạn, khi họ đi giúp đỡ các vùng nông thôn xa xôi hẻo lánh nhất của đất nước; 13) Hàng chục các nhà truyền giáo tại Angola đã chết vì thiếu các phương tiện y tế, chỉ vì bệnh sốt rét đơn giản; 14) Nhiều người khác đã bị tung xác lên trời do mìn nổ, khi đi thăm các tín hữu; quả vậy, trong nghĩa trang ở Kalulo, có mộ các linh mục đầu tiên đến khu vực ấy... không ai sống hơn 40 tuổi cả....; 15) Không phải là tin hấp dẫn, khi một linh mục "bình thường" sống công việc hàng ngày của mình, trong các khó khăn và niềm vui của mình, sống âm thầm cả đời vì lợi ích của cộng đoàn mình phục vụ; Sự thật, là linh mục chúng tôi không cố gắng để có tên trong tin tức, nhưng chỉ mang "Tin Mừng", và Tin Mừng này, không ồn ào, đã bắt đầu vào buổi sáng Phục Sinh. Một cây ngã gây tiếng ồn nhiều hơn cả cánh rứng đang mọc và phát triển. Người ta gây nhiều tiếng ồn cho một linh mục phạm một lỗi lầm, hơn là gây tiếng ồn cho hàng ngàn linh mục hiến đời mình cho hàng chục ngàn trẻ em và người nghèo khó. Tôi không muốn làm một biện hộ cho Giáo Hội và các linh mục. Một linh mục không phải là một anh hùng, cũng không phải là một người rối loạn thần kinh. Linh mục chỉ là một con người bình thường, và với bản tính con người của mình, tìm cách theo Chúa và phục vụ Ngài trong anh chị em của mình. Linh mục có nhiều khổ đau, nghèo đói và sự mỏng giòn như các người khác; nhưng linh mục cũng có vẻ đẹp và hùng vĩ như mọi thụ tạo khác.... Việc nhấn mạnh một cách ám ảnh bẩm sinh và phá hoại về một đề tài đau đớn, trong khi mất tầm nhìn chung của công việc, tạo ra thật sự các biếm họa tấn công vào hàng linh mục Công Giáo, do đó tôi cảm thấy bị xúc phạm. Tôi chỉ yêu cầu anh, người bạn phóng viên thân mến, hãy tìm kiếm Chân, Thiện, Mỹ. Điều này sẽ làm lớn mạnh nghề nghiệp của bạn. Chào anh trong Đức Kitô, Linh mục Martin Lasarte, SDB "Quá khứ của con, Lạy Chúa, con phó thác cho lòng Thương xót của Chúa; hiện tại của con, cho Tình yêu Chúa; và tương lai của con, cho sự Quan Phòng của Chúa”. Linh mục là như thế đó... Thư một linh mục Công giáo gửi báo The New York Times Lời người dịch: “Đây là một bài đọc hữu ích để tái lập ... Xem thêm »
Một cảm nhận về phim ngắn ”Uh!!! Linh Thao” 9.6.18 Suy niệm-cầu nguyện , Thiêng liêng Có một cô bé hỏi tôi: “Một người leo lên ngọn núi cao. Khi lên tới đỉnh núi, người đó thấy gì?” Tôi còn đang ngẫm nghĩ thì cô bé trả lời: “Người đó thấy mệt chứ thấy gì!” Rồi cô bé khúc khích cười và chạy đi. Tôi thấy câu trả lời có vẻ dí dỏm, nhưng dường như còn thiếu gì đó. Và tôi nghiệm ra: “Dĩ nhiên anh ta thấy mệt, nhưng thực sự anh ra rất vui!” Đúng vậy, anh ta vui vì đã chinh phục được ngọn núi cao. Ở trên đỉnh núi, anh có thể chiêm ngưỡng sự tuyệt vời của đất trời. Lúc đó, mọi vất vả sẽ tan biến. Anh được phần thưởng xứng đáng cho nỗ lực và lòng quảng đại của mình. Vâng, Niềm Vui đích thực- đó là một trong những cảm nhận sâu lắng nhất trong tôi khi xem phim ngắn UH!!! LINH THAO do JESCOM sản xuất và phát hành. Nếu ví hành trình đi vào đời sống thiêng liêng như một cuộc leo núi, thì nỗ lực và lòng quảng đại là những hằng số luôn gắn liền với chúng. Quả thật, chẳng phải là để có thể nhẹ nhàng trong cuộc leo núi, người ta phải bỏ đi nhiều thứ, trong đó có thể có những thứ rất quý báu và gắn bó với người ấy sao? Từ bỏ hẳn nhiên mang tới những cảm xúc khó chịu, cắn rứt và giằng co vốn do “thiên thần áo đen” đem lại; trong khi “thiên thần áo trắng” lại luôn khuyến khích từ bỏ những quyến luyến ấy để có thể đi sâu hơn vào đường thiêng liêng. Những giằng co, cắn rứt, ngại ngùng, đau khổ, những an ủi, niềm vui, hạnh phúc diễn ra trong tâm hồn khiến tôi cảm thấy tâm hồn mình như một chiến trường. Nhưng rồi, niềm vui đích thực sẽ đến nếu tôi mở lòng với Thiên Chúa và quảng đại với chính mình. Với những tình tiết gay cấn trong nỗ lực chinh phục nội tâm của mình qua việc mở lòng với Thiên Chúa, phim đã ít nhiều lột tả được cuộc chiến nội tâm của một người được mời gọi đi vào mối tương quan thân mật với Thiên Chúa. Câu chuyện và những tình tiết trong phim cho tôi thấy niềm vui sâu xa của người quảng đại với Thiên Chúa là như thế nào. Gọi là quảng đại với Thiên Chúa nhưng thực ra là quảng đại đối với chính mình. Vì nếu không cho mình một cơ hội, thì chàng trai trẻ ấy không có được niềm vui thiêng liêng vốn khởi đi từ cuộc gặp gỡ với Thiên Chúa và với chính nội tâm mình. Vâng, ước ao biết mình thực sự là ai và như thế nào là một ước ao tốt lành và chân thực. Vì từ đó, ta có thể khám phá ra chính mình, để từ đó theo đuổi hạnh phúc đích thực vốn là ý nghĩa và cùng đích cuộc đời mình. Thế nên, nếu được một lần khám phá chiều sâu nội tâm, nếu được một lần nhận diện những khao khát hay ước mơ sâu thẳm nhất trong tâm hồn, nếu được một lần biết mình thực sự là ai và như thế nào, tại sao tôi không cho mình một cơ hội? Uh!!! Linh Thao – Tại sao không? Nguồn: https://dongten.net/ Có một cô bé hỏi tôi: “Một người leo lên ngọn núi cao. Khi lên tới đỉnh núi, người đó thấy gì?” Tôi còn đang ngẫm nghĩ thì cô bé trả lời... Xem thêm »
GÓC CHIA SẺ 18.5.18 Suy niệm-cầu nguyện , Thiêng liêng “Thưa cha, con không đi nhà thờ nữa!” “Một thanh niên trẻ đến gặp một linh mục và nói: – Thưa cha, con không đi nhà thờ nữa! Linh mục hỏi: – Vậy à, con có thể cho cha biết lý do không? Người thanh niên trả lời: – Lạy Chúa tôi, ở đây con thấy cô này nói xấu cô kia; anh đọc Sách Thánh đọc dở; ca đoàn vừa chia rẽ vừa hát sai; người đi xem lễ chỉ chăm chăm nhìn điện thoại, đó là không nói đến ngoài nhà thờ họ là những người ích kỷ, cao ngạo… Linh mục nói với anh: – Con có lý. Nhưng trước khi dứt khoát rời nhà thờ, con có thể làm cho cha việc này: con rót một ly nước đầy, rồi đi quanh nhà thờ ba vòng mà không làm đổ một giọt. Sau đó, con có thể bỏ nhà thờ. Người thanh niên tự nhủ: quá dễ! Và anh đi ba vòng như cha xứ dặn. Đi xong, anh về nói với cha: – Rồi, con đi xong rồi. Linh mục hỏi: Khi con đi, con có thấy cô này nói xấu cô kia không? Người thanh niên trả lời: – Thưa cha không. Con có thấy người này người kia thờ ơ với nhau không? Người thanh niên: – Thưa cha không. Con có thấy người này người kia chúi mũi vào điện thoại không? Người thiên nhiên: – Không, con không thấy. – Con có biết vì sao không con không thấy không: vì con tập trung để ly nước không bị đổ. Con biết… cuộc đời cũng vậy. Khi tâm hồn chúng ta tập trung vào Chúa Kitô, thì chúng ta không có thì giờ để nhìn các sai lầm của người khác. Ai ra khỏi nhà thờ vì các kitô hữu đạo đức giả thì chắc chắn họ cũng không vào nhà thờ vì Chúa Giêsu”. ——st—— “Thưa cha, con không đi nhà thờ nữa!” “Một thanh niên trẻ đến gặp một linh mục và nói: – Thưa cha, con không đi nhà thờ nữa! Linh mục... Xem thêm »
ĐIỀU KÌ LẠ CỦA CHÚNG TA ! 18.5.18 Suy niệm-cầu nguyện , Thiêng liêng Sau biến cố 11 tháng 9 năm 2001 tại Mỹ, con gái của một vị giảng thuyết nổi tiếng được mời trả lời phỏng vấn trên truyền hình và người hướng dẫn chương trình đã hỏi cô ta như sau: “Tại sao Thiên Chúa lại có thể để xảy ra một thảm họa khủng khiếp như vậy?” Câu trả lời của thiếu nữ này thật là thâm thúy: “Tôi nghĩ là Thiên Chúa rất buồn vì điều đó, ít nhất là Ngài cũng buồn bằng chúng ta. Từ bao năm nay, chúng ta đã yêu cầu Ngài đi ra khỏi trường học, khỏi chính phủ và khỏi đời sống của chúng ta. Ngài là người 'quân tử' nên đã lẳng lặng rút lui. Làm sao chúng ta có thể mong Chúa ban ơn lành và che chở chúng ta khi chúng ta đã khẩn thiết xin Ngài để mặc chúng ta một mình ? Về những biến cố mới xảy ra như tấn công khủng bố, bắn giết trong trường học, chiến tranh ..., tôi nghĩ rằng mọi sự đã bắt đầu với Madeleine Murray O’Hare, khi bà ấy than phiền là không nên đọc kinh trong trường học nữa. Và chúng ta đã đồng ý! Rồi lại một người khác lại có ý kiến là chúng ta không nên đọc Kinh Thánh nơi trường học, cũng chính quyển Kinh Thánh trong đó dạy chúng ta: 'Chớ giết người, chớ trộm cắp, yêu thương tha nhân như chính bản thân mình, v.v...', và chúng ta cũng đã đồng ý! Sau đó bác sĩ Benjamin Spock lại nói là chúng ta không được đánh con cái mình khi chúng làm gì xấu, vì chúng ta có thể làm sai lệch nhân cách bé nhỏ của chúng và làm cho chúng không biết tự quý trọng bản thân mình nữa. Thế rồi con trai của chính vị bác sĩ ấy khốn thay đã tự tử. Người ta bảo rằng một chuyên viên chắc chắn phải biết mình nói gì, còn ông ấy nói với chúng ta điều mà chính thực tế gia đình ông ấy thất bại , và chúng ta cũng đồng ý luôn !!! Bây giờ chúng ta lại tự hỏi là tại sao con chúng ta không có lương tâm, tại sao chúng không phân biệt được thiện ác, và tại sao chúng ta có thể nhẫn tâm giết chết một thai nhi, một người thân hay chính mình. Có thế sau khi suy nghĩ chín chắn, chúng ta đi đến kết luận: chúng ta gieo nhân nào thì sẽ gặt quả ấy. Điều Kì Lạ... là con người có thể vứt bỏ Chúa một cách dễ dàng rồi sau đó lại tự hỏi tại sao thế giới biến thành địa ngục. Điều Kì Lạ... là chúng ta lại có thể tin những gì báo chí nói mà lại nghi ngờ những gì Kinh Thánh nói. Điều Kì Lạ... là chúng ta gửi cho nhau những chuyện vui cười qua email và chúng được truyền đi tiếp như lửa rơm, nhưng khi gửi những thông điệp về Thiên Chúa thì chúng ta lại đắn đo suy nghĩ trước khi gửi đi tiếp. Điều Kì Lạ... là khi bạn gửi đi thông điệp này, có thể bạn không gửi đi cho nhiều người lắm trong danh sách của bạn, vì bạn không biết họ có tin Chúa không hoặc họ sẽ nghĩ gì về bạn. Điều Kì Lạ… là chúng ta lại hay lo sợ người đời nghĩ sao về chúng ta, hơn là những gì Thiên Chúa nghĩ về chúng ta. (Nguồn: Dòng Đồng Công Hoa Kì) Sau biến cố 11 tháng 9 năm 2001 tại Mỹ, con gái của một vị giảng thuyết nổi tiếng được mời trả lời phỏng vấn trên truyền hình và người ... Xem thêm »
Sự Chiến Thắng Nỗi Cô Đơn 18.5.18 Suy niệm-cầu nguyện , Thiêng liêng Tôi hoàn toàn đơn độc trong vũ trụ này. Không ai thật sự biết tôi cả. Không ai thật sự quan tâm. Thượng Đế - nếu có một - thì thật quá xa. Ngài đã quá mệt mỏi về thế giới và đã rời xa. Tôi đã nhìn vào kiếng soi gương hôm nay và đã thấy được thật bản thân tôi - một vết thẹo ghê gớm, một nỗi đau mở ra. Tôi chuẩn bị đi ngủ. Những điều này là những lời của một học sinh tài giỏi nói chung, tại một trường đại học nổi tiếng. Anh là một sinh viên nhiều hứa hẹn nhất ở đó. Anh là một thiên tài khác thường, đẹp trai, cường tráng, được nhiều người ngưỡng mộ, và anh đứng hàng đầu cho một nghề nổi tiếng trong y-khoa. Mặc dù không phải sống đơn độc và mặc dù có hết những điều này, thì anh vẫn là một thanh niên trẻ rất cô đơn. Sau khi viết lời trên, anh đã tiêm chất độc vào những tĩnh mạch của anh và anh đã chết. Nỗi cô đơn, giống như sự chán nản, là một trong những bệnh dịch của xã hội đương thời. Có ít người trốn thoát nó hoàn toàn. Trong dạng kinh niên của nó, thì nó là một xát nhân. Tạp chí Thời Nay đã tường thuật lại một vài năm trước đây1 rằng những nghiên cứu về sức khoẻ cho thấy rằng những người không lập gia đình hay những người góa (chồng hay vợ) thì dễ mắc bệnh nhiều hơn so với những người lập gia đình. Ví dụ như, tỷ lệ chết về bệnh tim của những góa phụ từ 25 đến 34 tuổi thì năm lần cao hơn những người phụ nữ có gia đình cùng lứa tuổi. Và những người ly dị ở mọi lứa tuổi, thì lại dễ bị đột qụy hai lần nhiều hơn là những người có gia đình. Nỗi cô đơn có thể làm tan vỡ lòng của bạn. James J. Lynch, một chuyên viên y-khoa về thần kinh tại trường Đại Học Y-Khoa củatiểu bang Maryland, và là tác giả của quyển sách Tấm Lòng Tan Vỡ: Những Kết Qủa Y Khoa của Nỗi Cô Đơn, xác nhận rằng tự tử, bệnh ông thư, bệnh lao, những tai nạn, bệnh rối loạn thần kinh, và đặc biệt là bệnh tim, tất cả những căn bệnh đó "đều bị ảnh hưởng trầm trọng bởi tình bạn bè của con người." Nói một cách khác, "nỗi cô đơn và sự cách biệt có thể làm tan vỡ lòng của bạn." Nỗi cô đơn là một cảm giác của sự không thể tìm đến một người khác và sự bất lực của anh ấy để tìm đến bạn. Nó là một cảm giác của sự bị cách biệt mặc dù bạn có thể được vây quanh bởi nhiều người. Henri Nouwen đã diễn tả nó theo cách này: một người cô đơn "không thể tạo liên lạc; bàn tay của anh ta đóng lại trên vùng không khí trống không." Nhà tâm lý học Norman Wright trong quyển sách Một Câu Trả Lời Cho Nỗi Cô Đơn ghi lại lời của một người đàn bà cô đơn người mà đã nói, "Tôi đau sâu tận đáy bụng của tôi, những cánh tay và đôi vai tôi nhức nhối để được giữ chắc khi được kể rằng tôi thì thật sự được yêu thương bởi tôi là tôi." "Tận sâu trong lòng của mỗi chúng ta thì có sự khao khát cho sự tương giao, chấp nhận, thuộc về, trao đổi tận tâm, sự trả lời, sự giúp đở, tình yêu, và cái đụng chạm của sự diệu dàng," ông Wright nói. "Chúng ta kinh nghiệm nỗi cô đơn bởi vì những sự khao khát này không luôn được cung ứng." Ví dụ như, một đứa bé cảm thấy cô đơn khi cha mẹ của nó quá bận rộn lại không có thời gian cho nó. Nhưng người nào mà đứa bé có thể xoay chuyển tới? Một đứa trẻ vị thành niên cảm thấy cô đơn khi nó cảm thấy bị hiểu lầm bởi cha mẹ của nó. Một người mẹ của những đứa con nhỏ cảm thấy cô đơn khi bà ta quá bận rộn để có được những nhu cầu của bà cho gặp gở của tình bạn. Khi nững cặp vợ chồng không thể giao tiếp một cách có hiệu quả, đặc biệt với những cảm giác của họ, thì nỗi cô đơn có thể cắt sâu. Khi một người mất một người thân yêu của mình qua cái chết, sự ly dị, hay bị cách biệt qua căn bệnh, thì anh ta hay cô ta cảm thấy cô đơn khủng khiếp. Những người già, mà thường bị bỏ rơi từ gia đình của ho,ï và những người mà những người bạn của họ đã qua đời, thì biết sự đau khổ của nỗi cô đơn. Những người mà cảm thấy không còn thích hợp với xã hội nữa thì thường cô đơn. Bởi vì họ không thích chính bản thân họ, họ nghĩ rằng những người khác cũng không thích họ nữa, vì vậy họ cách ly từ những người khác. Đôi khi sự hận thù giấu kín bên trong là một nguyên nhân cho nỗi cô đơn. Người hận thù thì giận dữ vào những người khác, vì vậy anh ta chống lại họ bằng sự đến gần thái độ tiêu cực của anh ta. Một nguyên nhân khác gây nên nỗi cô đơn là sự sợ hãi - sợ bị làm hại, sợ bị từ chối, sợ không được đánh giá cao, sợ mất người thân, sợ bị thất bại, và nhiều nữa. Ví dụ như, khi Sharon năm tuổi thì cha của cô đã bỏ nhà đi, và cô đã cảm thấy bị từ chối bởi ông ta. Từ lúc đó, cô đã có một nỗi sợ không ý thức, rằng nếu cô có bao giờ thương một người đàn ông khác, thì anh ta cũng bỏ cô. Vì vậy, cô đã sợ để thương chồng cô một cách hoàn toàn cho đến khi cô đã nhận biết được tại sao cô lại giữ lại điều đó từ anh ta. Mặt khác, John đã lớn lên từ một gia đình hạnh phúc nhưng cha mẹ của anh ấy lại di chuyển mỗi năm bởi vì những lý do kinh doanh. Mỗi lần như vậy, John đã tạo nên những người bạn thân, gia đình lại di chuyển và anh lại mất đi những người bạn của anh. Khi anh lớn lên, anh không còn muốn làm bạn thân với ai hết bởi vì nó thì quá đau lòng để mất họ. Việc này đã để lại cho anh sự cô đơn. Cả Sharon và John đã có thể vượt qua nỗi cô đơn của họ khi họ nhận biết nguyên nhân của nó - đó là bước đầu tiên trong việc giải quyết mọi vấn đề. Một khi họ đã thừa nhận nỗi sợ hãi của họ, thì họ có thể, từng chút, để tìm đến những người khác, và theo thời gian, họ sẽ vượt qua nỗi cô đơn của họ. Nếu tôi đang có khó khăn với nỗi cô đơn, tôi, cũng, cần hỏi chính bản thân tôi nguyên nhân thật sự là gì. Nó có phải là một vấn đề giao tiếp không? Có phải là những cảm giác về sự không phù hợp với xã hội không? Có phải nỗi sợ bị đau lòng không? Nếu là như vậy, tôi có thể cần sự giúp đở của một người cố vấn huấn luyện, một mục sư thông hiểu, hay một người bạn để giúp tôi vượt qua cuộc đấu tranh của tôi. "Sống xa Thượng Đế là một nỗi cô đơn thảm hại nhất trong tất cả." Phục vụ những người khác là một cách khác để vượt qua nỗi cô đơn. Tôi nghĩ về bà của tôi, người mà đã sống thọ 90 tuổi. Bà là một góa phụ trong nhiều năm nhưng lại không bị chịu đựng nỗi cô đơn. Bà đã tìm đến giúp những người khác bằng sự thăm viếng thường xuyên với những người bệnh và những người già. Bằng cách giúp đỡ để thỏa mãn những nhu cần của họ, bà đã thỏa mãn được những nhu cầu của chính bà. Người ta đơn thuần không thể sống thiếu sự tiếp xúc con người. Như bác sĩ Lynch nhắc nhở chúng ta, "Nếu chúng ta thất bại trong việc tạo nên những mối quan hệ con người, thì sức khoẻ tinh thần và thân thể sẽ đầy nguy hiểm." Đây là lý do tại sao nó cần thiết cho sự sống để cam kết với gia đình và những người bạn, và cố gắng để làm vững chắc những mối quan hệ này. Ngoài gia đình của chính mình ra, không có nơi nào tốt hơn để tìm tình yêu thương và ý thức của sự lệ thuộc hơn là trong một nhà thờ, nơi mà tình yêu không điều kiện, sự chấp nhận, và tình bạn hữu được bày tỏ bằng những cách cởi mở, tích cực, và thực tế. Ở đây, cũng vậy, một người có thể tìm đến Thượng Đế - là người duy nhất mà có thể thỏa mãn ý thức bẩm sinh của nỗi cô đơn tâm linh. "Sống xa Ngài," ông Wright nói, "là một nỗi cô đơn thảm bại nhất trong tất cả." Nếu bạn đáp lại tình yêu của Thượng Đế qua Con của Ngài, Đức Chúa Giê-xu Christ, thì Ngài hứa "không bao giờ, chẳng bao giờ, chẳng bao giờ bỏ quên bạn hay từ bỏ bạn."2 Bất cứ là bạn cảm thấy thế nào đi nữa, Đấng Christ sẽ luôn luôn ở với bạn. Hãy hình dung Ngài ở ngay đây với bạn bây giờ - bất cứ bạn ở nơi nào. Hãy đáp lại lời kêu gọi của Ngài để đi theo Ngài. Cam quyết và giao trọn cuộc đời của bạn cho Ngài mỗi ngày. Hãy nài xin Ngài cho bạn có niềm tin vào Ngài và sự nâng đở để làm bổn phận của bạn trong quá trình vượt qua nỗi cô đơn của bạn. Khi bạn làm bổn phận của bạn, thì Thượng Đế sẽ giúp bạn. Ngài đã hứa là Ngài sẽ làm. 1. Tạp chí Thời Nay, ngày 5 tháng 9, 1977. 2. Xin coi sách Hê-bơ-rơ 13:5 Tác giả: Dick Innes Tôi hoàn toàn đơn độc trong vũ trụ này. Không ai thật sự biết tôi cả. Không ai thật sự quan tâm. Thượng Đế - nếu có một - thì thật quá x... Xem thêm »
Câu chuyện về đức tin 18.5.18 Suy niệm-cầu nguyện , Thiêng liêng Tôi: "Thượng đế, con có thể hỏi ngài 1 câu được không?" God: "Tất nhiên." Tôi: "Ngài phải hứa là không nổi giận?" God: "Ta hứa." Tôi: "Tại sao Ngài lại để quá nhiều thứ tồi tệ xảy ra với con ngày hôm nay?" God: "Chính xác là con muốn nói điều gì?" Tôi: "Sáng nay, con dậy trễ." God: "Phải." Tôi: "Xe thì chết máy." God: Okay. Tôi: "Vào bữa trưa, họ làm sai món sandwith của con và con phải chờ rất lâu cho món khác." God: Huummm. Tôi: "Trên đường về nhà, ngay khi con vừa bắt máy điện thoại di động thì nó hư." God: "Ta biết." Tôi: "Và trên tất cả mọi thứ, khi con về đến nhà, chỉ muốn thả mình vào cái máy massage chân mới mua để thư giãn. Vậy mà nó cũng hư nốt! Mọi thứ dường như chống đối lại con ngày hôm nay. Tại sao Ngài lại đối xử với con như vậy!" God: "Để ta xem, thần Chết đã ở bên cạnh giường của con sáng nay và ta buộc phải gửi một thiên thần đến chiến đấu để cứu lấy mạng sống của con. Ta đã để con ngủ xuyên suốt sự việc ấy." Tôi (Ngạc nhiên): "Oh…" GOD: "Ta đã không cho xe của con nổ máy vì có 1 tài xế đang say xỉn đợi con ở cuối con đường nếu như con đi qua." Tôi: (xấu hổ) God: "Người đàn ông làm sandwitch hôm nay đã bị bệnh và ta đã không muốn con bị lây bệnh. Tất nhiên, ta cũng biết là con sẽ bị trễ việc vì điều đó." Tôi: "Okay" God: "Điện thoại của con bị hư là tại vì người gọi con khi ấy sẽ gây ra một cuộc cãi vã không đáng có và như thế thì rất dễ gây ra tai nạn." Tôi (nhẹ nhàng lại): "Con hiểu…" God: "À..còn về cái máy massage chân, nó có một điểm yếu là nó sẽ làm ngắt toàn bộ nguồn điện trong nhà của con. Ta không nghĩ là con muốn ở một mình ở trong bóng đêm, đúng không?" Tôi: "Con xin lỗi, Thượng đế." God: "Đừng xin lỗi, chỉ cần học cách tin vào Ta thôi vè tất cả điều tốt đẹp lẫn xấu." Tôi: "Con sẽ tin Ngài." God: "Và phải tin rằng, kế hoạch của ta dành cho con luôn luôn tốt hơn kế hoạch của con." Tôi: "Con sẽ làm như vậy. Và con thực sự cám ơn Ngài vì tất cả những gì Ngài đã làm cho con ngày hôm nay." God: "Đừng khách sáo, con của ta. Chỉ là một trong rất nhiều ngày làm Thượng đế thôi…và Ta thì rất thích chăm non những đứa con của mình." Mọi sự việc đều có 2 mặt của nó, bạn hãy nghĩ về những cái tốt đẹp đằng sau những thứ tồi tệ mình đã và đang nhận được ! ----------------------------------- Tôi: "Thượng đế, con có thể hỏi ngài 1 câu được không?" God: "Tất nhiên." Tôi: "Ngài phải hứa là không nổi gi... Xem thêm »
Linh thao hè 2018 5.5.18 Thiêng liêng Bạn đang tìm cách gặp Đức Giê-su? Nhưng có khi bạn lại đi tìm Người ở một nơi khác, mà không biết rằng Giê-su đã làm NGƯỜI nơi một XÁC THÂN, để nhờ vậy, bạn có thể gặp Người nơi chính THÂN XÁC của bạn. Vẫn có nhiều thứ nơi bạn cản trở cuộc gặp gỡ này: mặc cảm vì nghĩ mình yếu kém, giới hạn, yếu đuối, tội lỗi; thậm chí là cả một tâm lý chê ghét thân xác mình, vì thấy nó chưa đủ tốt, chưa đủ đẹp, chưa đủ sáng trong để có thể thành địa điểm gặp gỡ Giê-su. Vâng, bạn lo lắng nhiều về “thần thái” của bạn. Bạn biết đấy, bạn chưa thể gặp được Đức Giê-su bao lâu nơi bạn còn đầy những nghi ngờ và sợ hãi! Linh thao sinh viên hè là khoảng thời gian để Đức Giê-su giúp bạn giải tỏa những nghi ngờ và sợ hãi này. Người sẽ đưa bạn về không gian thánh thiêng, không phải ở nơi nào khác, mà là ở chính thân xác bạn, nơi đó, bạn sẽ gặp Người và được ở với Người. Ở đó, Đức Giê-su sẽ kể cho bạn nghe câu chuyện tình yêu tuyệt vời của Người! Cũng ở đó, bạn sẽ kể cho Đức Giê-su nghe câu chuyện tình yêu nhiều giới hạn của bạn. Đâu đó trong cuộc chia sẻ thân tình này, Đức Giê-su sẽ trao cho bạn một con tim mới, một thần khí mới, một con người mới. Bạn thân mến! Năm 2018 này sẽ có tất cả 18 khóa linh thao sinh viên, được tổ chức trong tháng 7 và tháng 8, tại nhiều nơi như Hà Nội, Vũng Tàu, Đà Lạt, La Vang…Mời bạn vào trang linhthaosinhvien.net hoặc ltsv.net để biết thêm chi tiết và đăng ký! Các bạn có thể đọc thêm qua một số bài viết rất hay về linh thao tại: http://linhthao.net/luutru/1300 https://dongten.net/2018/05/03/79419/ Bạn đang tìm cách gặp Đức Giê-su? Nhưng có khi bạn lại đi tìm Người ở một nơi khác, mà không biết rằng Giê-su đã làm NGƯỜI nơi một XÁC T... Xem thêm »