[Đang cập nhật...]DANH SÁCH QUÝ ÂN NHÂN HỖ TRỢ TÔNG ĐỒ XÃ HỘI 2020 13.7.20 Bản tin Thiên Ân , Hoạt động , Suy niệm-cầu nguyện DANH SÁCH QUÝ ÂN NHÂN HỖ TRỢ TÔNG ĐỒ XÃ HỘI 2020 Để tổ chức chương trình Tông đồ xã hội tại huyện Hàm Tân - Bình Thuận vào ngày 18/7/2020 sắp tới đây được một cách thành công tốt đẹp, thì Gia đình sinh viên Thiên Ân chúng con không thể thiếu được những tấm lòng hảo tâm, những lời cầu nguyện và cả những đóng góp lớn lao từ quý Cha, quý Sor, quý Thầy, quý ân, thân nhân và anh chị cả về cả mặt vật chất lẫn tinh thần. Chúng con xin hết lòng cảm tạ, và gửi lời tri ân đến quý vị, nguyện xin Thiên chúa tuôn đổ muôn hồng ơn trên quý vị, để quý vị tiếp tục làm những việc có ý nghĩa nhờ ơn ngài. Xin mọi thành viên trong gia đình Thiên Ân chúng ta, cầu nguyện cho chương trình diễn ra được thành công tốt đẹp mang đến niềm vui, hạnh phúc, ý nghĩa cho mọi người, đặc biệt là thêm lời cầu nguyện cho quý Cha, quý Sor, quý Thầy, quý ân, thân nhân, anh chị cả và mọi thành viên trong gia đình Thiên Ân chúng ta trong chuyến TĐXH sắp tới đây. Bên cạnh những đóng góp của quý vị, chúng con là những sinh viên trong nhóm cũng đã Tích góp qua việc nuôi heo đất hàng năm để chuẩn bị cho chương trình và được một khoản nhỏ: 2.346.500 Có các anh chị gởi nhưng chưa ghi tên rõ nên chúng em chưa thể cập nhật thông tin! anh chị nào đã gởi mà chưa thấy có danh sách thì inbox cho em để em biết tiện việc thống kê ạ. DANH SÁCH ANH CHỊ ĐÃ ĐÓNG GÓP CHO CHƯƠNG TRÌNH TÔNG ĐỒ XÃ HỘI NHÓM THIÊN ÂN 2020 -----đang cập nhật thêm----- Cô Nguyệt (Vũng Tàu): 4.000.000 Cô Hồng (Khang- Vũng Tàu): 1.000.000..............sẽ chuyển khoản sau Chị Nga Vu (Shop Nga Nhị Vũng Tàu): 500.000 Chị Hà Nguyễn (GLV Thủy Giang- Vũng Tàu): 300.000 Ánh Hòa Perpetua Siêu Quậy (KonTum): 500.000 Bruce Tran (Trần Long- Vũng Tàu): 500.000 Chị Thủy Tiên- Thuy Tien Ha (Vũng Tàu): 500.000 Anh Trịnh Tùng (Gx Công Lý- Quận 3): 500.000 Anh Chị Trúc- Lâm (Gx Công Lý- Quận 3): 1.000.000 San Thanh Hai: 500.000 Ngọc Ánh Ngọc Ánh(Vũng Tàu): 200.000 Thầy Đức Dom Duc (Vũng Tàu): 200.000 Anh Lung Tan (Vũng Tàu): 300.000 Dì Trung Pham Thi (Vũng Tàu): 300.000 P Nguyễn (Vũng Tàu): 500.000 TD (Vũng Tàu): 1.000.000 Bùi Thị Thiên Trang: 3.000.000 Anh Phong (Vũng Tàu): 500.000 Bạn Phương: 500.000 Thiên Nguyễn: 200.000 Paul Trí Dũng: 1.000.000 Chị Hoa Lam: 200.000 ... ĐÓNG GÓP CỦA ANH CHỊ VF THÀNH VIÊN NHÓM Anh Song Nghĩa: 1.000.000 Chị Liệu: 1.000.000 Anh Hoàng Thiên: 500.000 Chị Thúy Quỳnh: 200.000 Chị Trâm (Anna Ho): 300.000 Anh Phong Nguyễn: 500.000 Chị Pnb Hoàng Lan: 300.000 Chị Trinh lùn: 500.000 Bạn chị Trinh: 600.000 Anh Duy: 1.000.000 Lập: 150.000 Anh Hải: 200.000 ... ĐÓNG GÓP CỦA ÂN NHÂN GIẤU TÊN Tổng số tiền: 3.400.000 TỔNG SỐ TIỀN HIỆN TẠI NHẬN ĐƯỢC: 22.050.000. BAN ĐẠI DIỆN DANH SÁCH QUÝ ÂN NHÂN HỖ TRỢ TÔNG ĐỒ XÃ HỘI 2020 Để tổ chức chương trình Tông đồ xã hội tại huyện Hàm Tân - Bình Thuận vào ngày 18/7/... Xem thêm »
18.1.19 Suy niệm-cầu nguyện “DỌN DẸP” TÂM HỒN Trong cuộc thăm dò ý kiến về “Nghệ thuật nâng cao chất lượng cuộc sống”, một trong những câu hỏi được đặt ra “Bạn sẽ làm gì khi cuộc sống trở nên đơn điệu, nhàm chán?” Đa số bạn trẻ trả lời cho câu hỏi đó là đi du lịch, giải trí hay đi mua sắm. Một số khác trả lời sẽ đi gặp gỡ bạn bè hay hỏi thăm người thân trong gia đình. Một số rất ít trả lời đi tĩnh tâm hoặc tìm những nơi yên tĩnh để yoga hay thiền định. Mỗi người có một nhu cầu và cách giải quyết khác nhau phụ thuộc vào hoàn cảnh riêng của mình. Tuy nhiên câu trả lời tốt nhất vẫn là cách giải quyết từ gốc chứ không phải chỉ ở phần ngọn. Muốn cuộc sống mình không bị ràng buộc bởi những gia nhức nhối, khỏi sự đơn điệu buồn chán, chúng ta cần có thời gian tĩnh lặng để dọn dẹp sắp xếp lại những ngổn ngang trong tâm hồn. Muốn có những hành vi tốt phải có tư tưởng đúng đắn, muốn có cuộc sống vui tươi phải có một tâm hồn bình an. Sau những bôn ba vì cuộc mưu sinh, có lúc chúng ta cảm thấy thân xác mệt mỏi rã rời. Sau những va vấp vì yếu đuối và tội lỗi, căn phòng nội tâm của chúng ta còn vấn vương lại những “bụi bẩn”, đó là thói tham lam, ích kỉ, hờn ghen, ghen ghét và cả những đam mê dục vọng.. Nếu cứ để tâm hồn chìm trong những thói xấu ấy, cuộc sống của chúng ta bị mệt mỏi, âm u và nhàm chán. Vì sao chúng ta không đứng dậy, kéo rèm cửa, “quét rác rưởi” để tâm hồn được sạch sẽ sáng trong? Mời bạn dâng lên lời nguyện với Chúa nhé!.. Nguồn: Một chút gì với Chúa “DỌN DẸP” TÂM HỒN Trong cuộc thăm dò ý kiến về “Nghệ thuật nân... Xem thêm »
Vài dòng cầu nguyện 30.12.18 Suy niệm-cầu nguyện Lạy Chúa Giesu, sống cho Chúa thật là điều khó. Thuộc về Chúa thật là một thách đố cho con. Chúa đòi con cho Chúa tất cả để chẳng có gì trong con lại không là của Chúa. Chúa thích lấy đi những gì con cậy dựa để con thực sự tựa nương vào một mình Chúa. Chúa thích cắt tỉa con khỏi những cái rườm rà để cây đời con sinh thêm hoa trái. Chúa cương quyết chinh phục con cho đến khi con thuộc trọn về Chúa. Xin cho con dám ra khỏi mình, ra khỏi những bận tâm và tính toán khôn ngoan để sống theo những đòi hỏi bất ngờ của Chúa, dù phải chịu mất mát va thua thiệt. Ước gì con cảm nhận được rằng trước khi con tập sống cho Chúa và thuộc về Chúa thì Chúa đã sống cho con và thuộc về con từ lâu. Amen. ... Xem thêm »
9.12.18 Ơn gọi , Quà tặng trái tim , Suy niệm-cầu nguyện , Thiêng liêng Linh mục là như thế đó... Thư một linh mục Công giáo gửi báo The New York Times Lời người dịch: “Đây là một bài đọc hữu ích để tái lập sự quân bình phần nào so với một sự tấn công dàn dựng của nhiều phương tiện truyền thông. Liệu việc tìm kiếm sự thật không đòi hỏi rằng các thực tại tiêu cực không ngăn cản chúng ta nhìn thấy các thực tại tích cực, khi các thực tại này có thể khuyến khích chúng ta, truyền cảm hứng cho chúng ta làm sự thiện chăng? Nó cũng sẽ là một thuốc chữa cho sự rầu rĩ lan tràn” (www.riposte-catholique.fr). Nhật báo The New York Times là một tờ báo lâu đời ở Mỹ, nổi tiếng là chống đạo Công giáo một cách có hệ thống. Báo này khai thác, quá nhiều và không công bằng, một vài vụ linh mục ấu dâm ở Mỹ và nơi khác, trong khi không hề đưa tin về tuyệt đại đa số linh mục có tâm huyết với Giáo Hội, hy sinh cuộc đời vì Chúa và vì tha nhân. Do đó linh mục Martín Lasarte, người Uruguay, Dòng Don Bosco (SDB), một nhà truyền giáo ở Angola từ 20 năm qua, đã viết bài dưới đây gửi nhật báo The New York Times ngày 6-4-2010. Dễ hiểu là nhật báo không hề trả lời lá thư của cha. Vài ngày sau, lá thư được đăng trên trang mạng Enfoques Positivos ở Argentina, và phát tán nhanh trên các trang mạng bằng tiếng Tây Ban Nha. Sau đó, bản dịch tiếng Anh được phổ biến ở nhiều nước nói tiếng Anh. Mới đây, bản dịch tiếng Pháp được trang www.riposte-catholique.fr đăng ngày 22-3-2013. Xin được giới thiệu bài viết đầy tính thời sự này. Anh bạn phóng viên thân mến. Tôi chỉ là một linh mục Công giáo bình thường. Tôi cảm thấy hạnh phúc và tự hào về ơn gọi của mình. Trong 20 năm qua, tôi đã sống ở Angola với tư cách là một nhà truyền giáo. Tôi đọc trong nhiều phương tiện truyền thông, đặc biệt là tờ báo của bạn, sự phóng đại của chủ đề linh mục ấu dâm, nhưng trong một cách bệnh hoạn, vì chỉ tìm kiếm chi tiết trong đời sống các linh mục, các sai lầm trong quá khứ. Có một trường hợp linh mục ấu dâm, trong một thành phố của Mỹ, trong những năm 1970, một trường hợp ở Úc trong thập niên 1980, và cứ như thế, có trường hợp mới đây hơn.... Chắc chắn rằng tất cả các trường hợp này đáng bị khiển trách! Có các bài báo được cân nhắc và cân bằng, có các bài khác lại phóng đại, đầy thành kiến và thậm chí hận thù nữa. Tôi tự cảm thấy đau đớn nhiều về sự dữ lớn lao rằng các người đáng lẽ là dấu chỉ của tình yêu Thiên Chúa, lại là con dao găm trong cuộc sống của các người vô tội. Không có từ ngữ nào để biện minh cho các hành vi như vậy. Không có nghi ngờ rằng Giáo Hội phải là đứng về phia kẻ yếu, và người nghèo. Vì lý do này, tất cả các biện pháp mà người ta có thể dùng để ngăn ngừa và bảo vệ nhân phẩm của trẻ em sẽ luôn luôn là một ưu tiên. Nhưng sẽ là kỳ cục hết sức khi có ít tin tức và sự thiếu quan tâm đến hàng ngàn các linh mục khác, đã hiến đời mình và phục vụ hàng triệu trẻ em, thanh thiếu niên và các người bất hạnh nhất ở bốn phương trời của thế giới. Tôi nghĩ rằng đối với tờ báo của bạn, các điều sau đây không hề được quan tâm đề nói tới: 1) Tôi phải di chuyển qua các con đường đầy mìn do chiến tranh trong năm 2002, để giúp đỡ các em nhỏ đang chết đói từ Cangumbe đến Lwena (Angola), bởi vì cả chính quyền không thể làm được và cả các tổ chức phi chính phủ không được phép làm; 2) Tôi đã chôn cất hàng chục trẻ em chết do việc dời chỗ vì chiến tranh; 3) Chúng tôi đã cứu sống hàng ngàn người dân ở Mexico, nhờ một trung tâm y tế duy nhất hiện hữu trong một vùng có diện tích 90.000 km2, với việc phân phát thực phẩm và các loại giống cây trồng; 4) Chúng tôi đã có thể cung cấp giáo dục và trường học trong mười năm qua cho hơn 110.000 trẻ em; 5) Cùng với các linh mục khác, chúng tôi đã cứu trợ cho gần 15.000 người ở các trại du kích quân, sau khi họ đã đầu hàng và giao nạp vũ khí, bởi vì thực phẩm của chính phủ và của Liên Hiệp Quốc không thể đến được với họ; 6) Không phải là tin tức thú vị khi một linh mục 75 tuổi, Cha Roberto, rảo qua thành phố Luanda ban đêm, chăm sóc các trẻ em đường phố, dẫn họ đến một nơi trú ngụ, để cho họ không bị ngộ độc bởi xăng dầu mà họ hít để kiếm sống, như là người ném lửa; 7) Việc xoá nạn mù chữ cho hàng trăm tù nhân cũng không phải là tin hay; 8) Các linh mục, như cha Stéphane, tổ chức các nhà tạm trú cho các thanh thiếu niên bị ngược đãi, đánh đập, hãm hiếp, để họ tạm lánh; 9) Linh mục Maiato, 80 tuổi, đến thăm từng ngôi nhà một của người nghèo, an ủi người bệnh và người tuyệt vọng; 10) Không phải là tin hấp dẫn khi hơn 60.000 trong số 400.000 linh mục và tu sĩ hiện nay đã rời đất nước và gia đình của họ để phục vụ anh em mình tại các quốc gia khác trong các trại phong, bệnh viện, trại tị nạn, cô nhi viện cho trẻ em bị cáo buộc là phù thủy, hoặc cho trẻ em mồ côi do cha mẹ chết vì AIDS, trong các trường học dành cho người nghèo nhất, trung tâm dạy nghề, trung tâm tiếp nhận người nhiễm HIV...... 11) Nhất là các linh mục dành đời mình trong các giáo xứ và cứ điểm truyền giáo, động viên mọi người sống tốt hơn và nhất là thương mến người khác; 12) Không phải là tin hấp dẫn khi bạn tôi, Cha Marcos Aurelio, để giải cứu trẻ em trong cuộc chiến ở Angola, đã đưa các em từ Kalulo đến Dondo và khi trên đường trở về, cha bị bắn chết; và một tu sĩ tên là Phanxicô và năm nữ giáo lý viên, bị chết trong một tai nạn, khi họ đi giúp đỡ các vùng nông thôn xa xôi hẻo lánh nhất của đất nước; 13) Hàng chục các nhà truyền giáo tại Angola đã chết vì thiếu các phương tiện y tế, chỉ vì bệnh sốt rét đơn giản; 14) Nhiều người khác đã bị tung xác lên trời do mìn nổ, khi đi thăm các tín hữu; quả vậy, trong nghĩa trang ở Kalulo, có mộ các linh mục đầu tiên đến khu vực ấy... không ai sống hơn 40 tuổi cả....; 15) Không phải là tin hấp dẫn, khi một linh mục "bình thường" sống công việc hàng ngày của mình, trong các khó khăn và niềm vui của mình, sống âm thầm cả đời vì lợi ích của cộng đoàn mình phục vụ; Sự thật, là linh mục chúng tôi không cố gắng để có tên trong tin tức, nhưng chỉ mang "Tin Mừng", và Tin Mừng này, không ồn ào, đã bắt đầu vào buổi sáng Phục Sinh. Một cây ngã gây tiếng ồn nhiều hơn cả cánh rứng đang mọc và phát triển. Người ta gây nhiều tiếng ồn cho một linh mục phạm một lỗi lầm, hơn là gây tiếng ồn cho hàng ngàn linh mục hiến đời mình cho hàng chục ngàn trẻ em và người nghèo khó. Tôi không muốn làm một biện hộ cho Giáo Hội và các linh mục. Một linh mục không phải là một anh hùng, cũng không phải là một người rối loạn thần kinh. Linh mục chỉ là một con người bình thường, và với bản tính con người của mình, tìm cách theo Chúa và phục vụ Ngài trong anh chị em của mình. Linh mục có nhiều khổ đau, nghèo đói và sự mỏng giòn như các người khác; nhưng linh mục cũng có vẻ đẹp và hùng vĩ như mọi thụ tạo khác.... Việc nhấn mạnh một cách ám ảnh bẩm sinh và phá hoại về một đề tài đau đớn, trong khi mất tầm nhìn chung của công việc, tạo ra thật sự các biếm họa tấn công vào hàng linh mục Công Giáo, do đó tôi cảm thấy bị xúc phạm. Tôi chỉ yêu cầu anh, người bạn phóng viên thân mến, hãy tìm kiếm Chân, Thiện, Mỹ. Điều này sẽ làm lớn mạnh nghề nghiệp của bạn. Chào anh trong Đức Kitô, Linh mục Martin Lasarte, SDB "Quá khứ của con, Lạy Chúa, con phó thác cho lòng Thương xót của Chúa; hiện tại của con, cho Tình yêu Chúa; và tương lai của con, cho sự Quan Phòng của Chúa”. Linh mục là như thế đó... Thư một linh mục Công giáo gửi báo The New York Times Lời người dịch: “Đây là một bài đọc hữu ích để tái lập ... Xem thêm »
26.11.18 Quà tặng trái tim , Suy niệm-cầu nguyện 7 Căn Bệnh Xã Hội Mỗi Kitô Hữu Được Mời Gọi Để Chữa Lành Nhiều người cho rằng xã hội ngày nay đã hoàn toàn thay đổi. Từ những cuộc hôn nhân truyền thống, nay con người chuyển sang những hình thức hợp đồng dân sự (trường hợp của hôn nhân đồng tính chẳng hạn), từ vấn đề bảo vệ sự sống sang quyền được phá thai, và từ tự do ngôn luận đến sự chỉ trích công khai, và thậm chí là bỏ tù. Đành rằng con người không ngừng biến chuyển, nhưng liệu người ta có thể biến xã hội này ra dửng dưng như vậy chỉ trong vài năm chăng ? Tuy thế, với mỗi Kitô hữu – hãy hy vọng – chúng ta vẫn còn thì giờ ! Nếu suy xét về 7 căn bệnh của xã hội hiện nay, ta có thể rắc gieo hạt mầm yêu thương nơi thế giới quanh ta. Dưới đây, chúng tôi gọi tên từng căn bệnh ấy, đồng thời, chỉ ra những trích đoạn Kinh Thánh như phương dược chữa trị. 1. “Rộng Lượng Cách Bủn Xỉn” Khi ta đang đi trên phố, hễ có ai đó đến xin vài xu, ta dễ dàng trao tặng; nếu có người cần trợ giúp hay một phụ nữ lớn tuổi nhờ dẫn qua đường, ta sẵn sàng giúp đỡ. Tuy nhiên, nếu cũng chuyện như thế diễn ra nhưng trong thinh lặng, không ở nơi công cộng, không ai nói đến, liệu ta có sẵn sàng hành động theo cùng một cách thức trên đây? Ta trao tặng một cách thiên tư như thể để giải khuây, song chẳng hề lưu tâm đến chính người đang thực sự cần giúp đỡ. Cho vay mượn, nhưng ta chẳng thấy được điều gì xa hơn việc mình vừa làm. Hành động của ta chỉ dừng lại nơi chính khoảnh khắc đó mà thôi. Có thể nói rằng xã hội ngày nay tằn tiện trong việc sẻ chia, hoặc có thể nói xã hội này “rộng lượng một cách bủn xỉn”, bởi vì khi trao tặng, ta lại không làm theo cách lẽ ra ta phải làm. Phải chăng ta đã lắng nghe Lời Chúa nói: “Gieo ít thì gặt ít; gieo nhiều thì gặt nhiều. Mỗi người hãy cho tùy theo quyết định của mình, không buồn phiền, cũng không miễn cưỡng, vì ai vui vẻ dâng hiến thì được Thiên Chúa yêu thương. Vả lại, Thiên Chúa có đủ quyền tuôn đổ xuống trên anh em mọi thứ ân huệ để anh em vừa được luôn đầy đủ mọi mặt, vừa được dư thừa mà làm mọi việc thiện!” (2Cr 9, 6-8) 2. “Chủ Nghĩa Cá Nhân Hòa Đồng” Chúng ta là những hữu thể mang tính xã hội. Ngay cả khi ước mong điều đó chẳng là sự thật thì ta vẫn cần đến những cá thể khác hầu được sinh tồn. Chỉ cần nghĩ đến sự phổ biến của “mạng xã hội” – tự nhiên, ta bị lôi cuốn vào những cách kết nối như thế. Sự “hiện hữu mang tính xã hội” này đòi hỏi những hành động cụ thể từ mỗi người vốn là những thành viên đơn lẻ trong một tập thể con người (xã hội). Nhưng thực tế, chúng ta dành bao nhiêu sự quan tâm cho những thành viên khác trong xã hội này ? Chỉ cần nhìn vào các mối tương quan hiện tại giữa những người hàng xóm hoặc giữa các bạn học sinh, sinh viên với nhau, ta có thể thấy rằng con người dần trở nên xa lạ với nhau hơn. Thực vậy, chúng ta đang sống trong tình trạng của chủ nghĩa cá nhân nhưng được che phủ bằng một lớp mặt nạ. Thử quan sát và ta sẽ thấy : trên một chiếc xe buýt của 20 năm về trước, mọi người nói chuyện với nhau ngay cả khi không biết nhau từ trước, rốt cuộc họ làm cho chuyến đi trở nên thú vị hơn nhiều. Còn ngày nay, ta thấy một khung cảnh hoàn toàn khác biệt : từ trẻ em, thanh thiếu niên cho đến người lớn, tất cả đều dán mắt vào màn hình điện thoại ; tai họ gắn liền với head-phone ; và tâm trí họ chỉ dành cho chính họ mà thôi. Nhưng Kinh Thánh nhắc nhở chúng ta (những gì chúng ta cần biết qua trực giác) : “Ai không chăm sóc cho người thân, nhất là người sống trong cùng một nhà, thì đã chối bỏ đức tin, và còn tệ hơn người không có đức tin.” (1Tm 5,8) 3. “Sâu Sắc Một Cách Hời Hợt ” Việc bảo vệ nhân quyền và đấu tranh cho các mục đích chính trị, xã hội đã trở nên mạnh mẽ nhất trong thời gian gần đây. Rõ ràng lá cờ tự do được nâng cao. Nhưng khi nghĩ về nó, liệu bạn có thực sự liều mình bảo vệ cho một mục đích chung, hay chỉ là đi tìm hạnh phúc cho riêng mình ? Có lẽ ta nghĩ rằng sự thúc đẩy hầu khẳng định “quyền lợi” của mình khiến ta yêu mến con người hơn và trở nên người nhân ái hơn. Lại một lần nữa, ta đã chẳng nhận ra rằng phần lớn người ta chỉ muốn thỏa mãn quyền lợi của riêng họ mà thôi. Con người muốn bám víu vào thứ gì đó sâu xa hơn như quyền được tự do quyết định chẳng hạn. Tuy thế, điều này chỉ tổn làm cho khoảng cách giữa họ thêm phần nới rộng và nó đẩy họ rơi vào sự nông cạn dù cho có diện mạo siêu việt bên ngoài. Sự chiều sâu đích thực của con người chỉ có thể tìm thấy nơi Thiên Chúa. Ngài là Đấng duy nhất có thể lấp đầy con tim chúng ta. Ta cứ đi tìm điều được gọi là sâu sắc ở những nơi khác như Nhân Điện, Yoga, hay Thái Cực Quyền, nhưng trong Chúa, ta có thể tìm thấy tất cả. Thánh Âu-tinh đã phải thốt lên :“Lạy Chúa ! Chúa tạo dựng con cho Chúa, và lòng con những khắc khoải, cho tới khi được an nghỉ trong Chúa.” (Tự Thú, 1.1) Hãy đặt để niềm tín thác sâu xa của người con trong Thiên Chúa. Tâm hồn ta kiếm tìm Ngài, và chỉ nơi Ngài, ta mới đạt đến sự tròn hảo nơi chính mình. “Tôi đã tìm kiếm Chúa, và Người đáp lại, giải thoát cho khỏi mọi nỗi kinh hoàng.” (Tv 34,5) 4. “Hạnh Phúc Thất Vọng” Mỗi khi một thành tựu mới của “sự tiến bộ” được luật pháp thông qua, chẳng hạn như quyền được ly hôn hay phá thai, xã hội (may mắn thay không phải tất cả) như cảm thấy vui mừng phấn khởi. Chẳng mấy chốc, đám đông đã tuôn ra khắp các nẻo đường để ăn mừng chiến thắng của họ. Nhưng chỉ vài ngày sau, niềm khao khát vốn chưa được khỏa lấp lại trở về với tâm hồn họ. Vấn đề là, khi một điều luật được thông qua, một ý thích chợt nảy ra được phê chuẩn, hoặc một khao khát được thỏa mãn, tất cả đều không đem lại cho con người niềm hạnh phúc lâu bền. Người Kitô hữu chúng ta biết rõ hạnh phúc chỉ tồn tại khi cuộc sống con người đặt nền trên điều gì đó vô hạn. Liệu có thể có thứ gì lớn hơn Thiên Chúa chăng ? Không ! Đó là lý do tại sao nếu cuộc sống của chúng ta đặt nền tảng trên những thứ vật chất, ngay cả trên những mục đích và “sự tiến bộ” xã hội, thì chúng ta vẫn là người vô vọng. “Thật thế, cây vả không còn đơm bông nữa, cả vườn nho không được trái nào. Quả ô-liu, đợi hoài không thấy, ruộng đất chẳng đem lại gì ăn. Bầy chiên dê biến mất khỏi ràn, ngó vào chuồng, bò bê hết sạch. Nhưng phần tôi, tôi nhảy mừng vì Đức Chúa, hoan hỷ vì Thiên Chúa, Đấng cứu độ tôi. Đức Chúa là Chúa Thượng làm, làm cho tôi mạnh sức, cho đôi chân này lanh lẹ tựa chân nai, và dẫn tôi đi trên đỉnh núi cao vời.” (Kb 3, 17-19) 5. “Lạc Quan Vô Định” Nhiều người vẫn hô hào: “Tiến lên, chúng ta có thể làm được!” Cụm từ này chất chứa một sức mạnh truyền cảm hứng và thúc đẩy tinh thần. Nhưng với tất cả những gì đã được kể đến như sự thờ ơ, chủ nghĩa cá nhân, việc tìm kiếm sự hài lòng cá nhân, …, tôi không chắc rằng chúng ta đang sống trong một thế giới đầy lạc quan. Tôi cho rằng nhiều người vẫn đang trải qua một đời sống vật vờ, không có phương hướng. Họ che đậy sự lạc quan giả tạo bằng những khẩu hiệu và những biểu ngữ xinh đẹp, quyến rũ để lẩn trốn thực tại. Loại lạc quan như thế thì thực là chóng qua. Như băng tuyết tan chảy dưới ánh nắng mặt trời, những thúc đẩy mang tính biểu ngữ ấy cũng sẽ biến tan mau. Ta thường sống theo những mục tiêu ngắn hạn. “Tôi sẽ được thăng chức”, “tôi sẽ lên ‘level’ trong ‘game’ này”, “bây giờ, tôi sẽ hoàn thành chương trình Tiến sĩ.” Và điều gì tiếp theo đó? Ta lại tìm kiếm một mục tiêu mới để nó thôi thúc ta tiếp tục sống. Ta sẽ tránh được những lo toan như thế một khi tin tưởng vào Thiên Chúa và chân nhận rằng Ngài chân thực, và Giáo hội của Ngài cũng chân thực. Đó là khi Đức Cậy Trông, như sách Giáo Lý nói rõ, tỏ lộ cho ta : “Đức Cậy là nhân đức đối thần, nhờ đó chúng ta khao khát Nước Trời là vinh phúc của chúng ta, khi đặt lòng tin tưởng của chúng ta vào các lời hứa của Đức Kitô và cậy dựa vào sự trợ giúp của ân sủng của Chúa Thánh Thần, chứ không dựa vào sức mạnh của chúng ta. ‘Chúng ta hãy tiếp tục tuyên xưng niềm hy vọng của chúng ta cách vững vàng, vì Đấng đã hứa là Đấng trung tín.’ (Dt 10, 23)” (Trích Giáo Lý Giáo Hội Công Giáo số 1817). 6. “Tự Do Nô Dịch” Tội lỗi không biến con người thành nô lệ được chăng ? Thật rõ ràng trong Kinh Thánh : Ghen ghét sản sinh ghét ghen, chiến tranh lại tạo ra nhiều chiến tranh hơn, sự nô dịch làm ra nhiều sự nô dịch hơn, v.v. Không phải mọi sự ta muốn đều có thể giải phóng ta. Chỉ cần nhìn vào dòng người trên những con phố, ta thấy ngay hầu hết họ bước đi với chiếc điện thoại trên tay. Đó là một sự nghiện ngập, một sự nô dịch. Khi mà cái tôi đang sử dụng quay đầu chống lại tôi và khi nó xuất hiện, tôi bị nó sở hữu, đó là sự nô dịch mà ta đang nói đến. Ta không nói đến nạn buôn bán người theo nghĩa đen, bởi vì ngày nay ta có những hình thức nô dịch khác. Nếu mạng Internet, công nghệ, tiền bạc, hoặc chủ nghĩa tiêu dùng biến ta thành kẻ lệ thuộc thì ta đã là nô lệ của chúng rồi. Đây là thứ nô lệ mà thậm chí ngày nay nó được bảo vệ công khai : “Tôi có quyền…”, “Tôi muốn muốn điều này, điều kia”… Tôi có quyền lạm dụng mọi thứ và mọi người trong mức độ tôi sử dụng hay biến những thứ, những con người đó thành công cụ của tôi sao ? Tôi có quyền đánh mất tự do của mình trước những lạc thú, trước những điều “tôi muốn”, hay bất cứ thứ gì tôi ưa thích sao ? Hãy nghĩ về điều đó … Có lẽ đã đến lúc ta phải để Chúa Giêsu chữa lành và ban cho ta sự tự do đích thực của con cái Thiên Chúa. Muôn loài “có ngày cũng sẽ được giải thoát, không phải lệ thuộc vào cảnh hư nát, mà được cùng với con cái Thiên Chúa chung hưởng tự do và vinh quang.” (Rm 8, 21) 7. “Dửng Dưng Bận Tâm” Ta chú ý đến mọi thứ, và do đó chúng ta bị mọi thứ làm cho phân tâm. Ta quan tâm đến chuyện một trang trại ở Úc bị cháy, một tên sát nhân ở Nhật đã tẩu thoát, một chiếc xe mới được trình làng ở Áo. Cùng với công nghệ, việc giao tiếp trở nên phổ biến hơn, nhanh hơn và dễ dàng hơn. Tuy nhiên, liệu chúng ta có thực sự lo lắng về những chuyện ấy hay đó đơn giản chỉ là một thứ nghiện ngập điều “mới lạ” ? Tôi sẽ chẳng ngạc nhiên gì nếu câu trả lời là đáp án số 2, đơn giản chỉ là một thứ nghiện ngập. Việc hàng ngàn Kitô hữu đang chết dần ở Trung Đông ; sự thiếu hụt lương thực trầm trọng ở Châu Phi ; rồi chuyện Giáo hội đang bị đem ra tòa đời xét xử chỉ vì bảo vệ lập trường của mình…, những tin tức đó thì sao… liệu chúng có thu hút sự quan tâm lo lắng của ta không ? Chúng ta theo dõi những tin thuận với sự tò mò của mình hơn hay điều thực sự đáng chúng ta chú ý đến ? Trong khi các phương tiện truyền thông cho ta thấy “mặt tối” của cuộc sống, thì các vấn đề thực tế vốn đòi hỏi sự đáp trả của ta lại không có cách nào được vén mở. Ta sẽ mãi mãi dửng dưng, mãi mãi ơ hờ nếu chỉ biết quan tâm đến chính mình và đến những sở thích của riêng mình mà thôi. Khi quay cái nhìn qua anh chị em mình với tình yêu mến, đó là khi một cuộc sống mới sẽ bắt đầu. Thánh Gioan nói : “Hỡi anh em là những người con bé nhỏ, chúng ta đừng yêu thương nơi đầu môi chót lưỡi, nhưng phải yêu thương cách chân thật và bằng việc làm.” (1Ga 3, 18) Và trong một đoạn thánh thư của thánh Phaolô, chúng ta đọc thấy : “Anh em hãy mang gánh nặng cho nhau, như vậy là anh em chu toàn luật Đức Kitô (…) Vậy bao lâu còn thời giờ, chúng ta hãy làm điều thiện cho mọi người, nhất là cho những anh em trong cùng đai gia đình Đức tin.” (Gl 6, 2-10 Tác giả: Thầy Edgar Henríquez Carrasco, LC, Tây Ban Nha, viết cho website Catholic-Link.com Chuyển ngữ: Đminh Phan Quỳnh, SJ Theo bản Anh ngữ do Maria Isabel Giraldo chuyển dịch từ bản Tây Ban Nha của tác giả. Nguồn: https://catholic-link.org/social-ills/ 7 Căn Bệnh Xã Hội Mỗi Kitô Hữu Được Mời Gọi Để Chữa Lành Nhiều người cho rằng xã hội ngày nay đã hoàn toàn thay đổi. Từ những cuộc h... Xem thêm »
Một cảm nhận về phim ngắn ”Uh!!! Linh Thao” 9.6.18 Suy niệm-cầu nguyện , Thiêng liêng Có một cô bé hỏi tôi: “Một người leo lên ngọn núi cao. Khi lên tới đỉnh núi, người đó thấy gì?” Tôi còn đang ngẫm nghĩ thì cô bé trả lời: “Người đó thấy mệt chứ thấy gì!” Rồi cô bé khúc khích cười và chạy đi. Tôi thấy câu trả lời có vẻ dí dỏm, nhưng dường như còn thiếu gì đó. Và tôi nghiệm ra: “Dĩ nhiên anh ta thấy mệt, nhưng thực sự anh ra rất vui!” Đúng vậy, anh ta vui vì đã chinh phục được ngọn núi cao. Ở trên đỉnh núi, anh có thể chiêm ngưỡng sự tuyệt vời của đất trời. Lúc đó, mọi vất vả sẽ tan biến. Anh được phần thưởng xứng đáng cho nỗ lực và lòng quảng đại của mình. Vâng, Niềm Vui đích thực- đó là một trong những cảm nhận sâu lắng nhất trong tôi khi xem phim ngắn UH!!! LINH THAO do JESCOM sản xuất và phát hành. Nếu ví hành trình đi vào đời sống thiêng liêng như một cuộc leo núi, thì nỗ lực và lòng quảng đại là những hằng số luôn gắn liền với chúng. Quả thật, chẳng phải là để có thể nhẹ nhàng trong cuộc leo núi, người ta phải bỏ đi nhiều thứ, trong đó có thể có những thứ rất quý báu và gắn bó với người ấy sao? Từ bỏ hẳn nhiên mang tới những cảm xúc khó chịu, cắn rứt và giằng co vốn do “thiên thần áo đen” đem lại; trong khi “thiên thần áo trắng” lại luôn khuyến khích từ bỏ những quyến luyến ấy để có thể đi sâu hơn vào đường thiêng liêng. Những giằng co, cắn rứt, ngại ngùng, đau khổ, những an ủi, niềm vui, hạnh phúc diễn ra trong tâm hồn khiến tôi cảm thấy tâm hồn mình như một chiến trường. Nhưng rồi, niềm vui đích thực sẽ đến nếu tôi mở lòng với Thiên Chúa và quảng đại với chính mình. Với những tình tiết gay cấn trong nỗ lực chinh phục nội tâm của mình qua việc mở lòng với Thiên Chúa, phim đã ít nhiều lột tả được cuộc chiến nội tâm của một người được mời gọi đi vào mối tương quan thân mật với Thiên Chúa. Câu chuyện và những tình tiết trong phim cho tôi thấy niềm vui sâu xa của người quảng đại với Thiên Chúa là như thế nào. Gọi là quảng đại với Thiên Chúa nhưng thực ra là quảng đại đối với chính mình. Vì nếu không cho mình một cơ hội, thì chàng trai trẻ ấy không có được niềm vui thiêng liêng vốn khởi đi từ cuộc gặp gỡ với Thiên Chúa và với chính nội tâm mình. Vâng, ước ao biết mình thực sự là ai và như thế nào là một ước ao tốt lành và chân thực. Vì từ đó, ta có thể khám phá ra chính mình, để từ đó theo đuổi hạnh phúc đích thực vốn là ý nghĩa và cùng đích cuộc đời mình. Thế nên, nếu được một lần khám phá chiều sâu nội tâm, nếu được một lần nhận diện những khao khát hay ước mơ sâu thẳm nhất trong tâm hồn, nếu được một lần biết mình thực sự là ai và như thế nào, tại sao tôi không cho mình một cơ hội? Uh!!! Linh Thao – Tại sao không? Nguồn: https://dongten.net/ Có một cô bé hỏi tôi: “Một người leo lên ngọn núi cao. Khi lên tới đỉnh núi, người đó thấy gì?” Tôi còn đang ngẫm nghĩ thì cô bé trả lời... Xem thêm »
GÓC CHIA SẺ 18.5.18 Suy niệm-cầu nguyện , Thiêng liêng “Thưa cha, con không đi nhà thờ nữa!” “Một thanh niên trẻ đến gặp một linh mục và nói: – Thưa cha, con không đi nhà thờ nữa! Linh mục hỏi: – Vậy à, con có thể cho cha biết lý do không? Người thanh niên trả lời: – Lạy Chúa tôi, ở đây con thấy cô này nói xấu cô kia; anh đọc Sách Thánh đọc dở; ca đoàn vừa chia rẽ vừa hát sai; người đi xem lễ chỉ chăm chăm nhìn điện thoại, đó là không nói đến ngoài nhà thờ họ là những người ích kỷ, cao ngạo… Linh mục nói với anh: – Con có lý. Nhưng trước khi dứt khoát rời nhà thờ, con có thể làm cho cha việc này: con rót một ly nước đầy, rồi đi quanh nhà thờ ba vòng mà không làm đổ một giọt. Sau đó, con có thể bỏ nhà thờ. Người thanh niên tự nhủ: quá dễ! Và anh đi ba vòng như cha xứ dặn. Đi xong, anh về nói với cha: – Rồi, con đi xong rồi. Linh mục hỏi: Khi con đi, con có thấy cô này nói xấu cô kia không? Người thanh niên trả lời: – Thưa cha không. Con có thấy người này người kia thờ ơ với nhau không? Người thanh niên: – Thưa cha không. Con có thấy người này người kia chúi mũi vào điện thoại không? Người thiên nhiên: – Không, con không thấy. – Con có biết vì sao không con không thấy không: vì con tập trung để ly nước không bị đổ. Con biết… cuộc đời cũng vậy. Khi tâm hồn chúng ta tập trung vào Chúa Kitô, thì chúng ta không có thì giờ để nhìn các sai lầm của người khác. Ai ra khỏi nhà thờ vì các kitô hữu đạo đức giả thì chắc chắn họ cũng không vào nhà thờ vì Chúa Giêsu”. ——st—— “Thưa cha, con không đi nhà thờ nữa!” “Một thanh niên trẻ đến gặp một linh mục và nói: – Thưa cha, con không đi nhà thờ nữa! Linh mục... Xem thêm »
ĐIỀU KÌ LẠ CỦA CHÚNG TA ! 18.5.18 Suy niệm-cầu nguyện , Thiêng liêng Sau biến cố 11 tháng 9 năm 2001 tại Mỹ, con gái của một vị giảng thuyết nổi tiếng được mời trả lời phỏng vấn trên truyền hình và người hướng dẫn chương trình đã hỏi cô ta như sau: “Tại sao Thiên Chúa lại có thể để xảy ra một thảm họa khủng khiếp như vậy?” Câu trả lời của thiếu nữ này thật là thâm thúy: “Tôi nghĩ là Thiên Chúa rất buồn vì điều đó, ít nhất là Ngài cũng buồn bằng chúng ta. Từ bao năm nay, chúng ta đã yêu cầu Ngài đi ra khỏi trường học, khỏi chính phủ và khỏi đời sống của chúng ta. Ngài là người 'quân tử' nên đã lẳng lặng rút lui. Làm sao chúng ta có thể mong Chúa ban ơn lành và che chở chúng ta khi chúng ta đã khẩn thiết xin Ngài để mặc chúng ta một mình ? Về những biến cố mới xảy ra như tấn công khủng bố, bắn giết trong trường học, chiến tranh ..., tôi nghĩ rằng mọi sự đã bắt đầu với Madeleine Murray O’Hare, khi bà ấy than phiền là không nên đọc kinh trong trường học nữa. Và chúng ta đã đồng ý! Rồi lại một người khác lại có ý kiến là chúng ta không nên đọc Kinh Thánh nơi trường học, cũng chính quyển Kinh Thánh trong đó dạy chúng ta: 'Chớ giết người, chớ trộm cắp, yêu thương tha nhân như chính bản thân mình, v.v...', và chúng ta cũng đã đồng ý! Sau đó bác sĩ Benjamin Spock lại nói là chúng ta không được đánh con cái mình khi chúng làm gì xấu, vì chúng ta có thể làm sai lệch nhân cách bé nhỏ của chúng và làm cho chúng không biết tự quý trọng bản thân mình nữa. Thế rồi con trai của chính vị bác sĩ ấy khốn thay đã tự tử. Người ta bảo rằng một chuyên viên chắc chắn phải biết mình nói gì, còn ông ấy nói với chúng ta điều mà chính thực tế gia đình ông ấy thất bại , và chúng ta cũng đồng ý luôn !!! Bây giờ chúng ta lại tự hỏi là tại sao con chúng ta không có lương tâm, tại sao chúng không phân biệt được thiện ác, và tại sao chúng ta có thể nhẫn tâm giết chết một thai nhi, một người thân hay chính mình. Có thế sau khi suy nghĩ chín chắn, chúng ta đi đến kết luận: chúng ta gieo nhân nào thì sẽ gặt quả ấy. Điều Kì Lạ... là con người có thể vứt bỏ Chúa một cách dễ dàng rồi sau đó lại tự hỏi tại sao thế giới biến thành địa ngục. Điều Kì Lạ... là chúng ta lại có thể tin những gì báo chí nói mà lại nghi ngờ những gì Kinh Thánh nói. Điều Kì Lạ... là chúng ta gửi cho nhau những chuyện vui cười qua email và chúng được truyền đi tiếp như lửa rơm, nhưng khi gửi những thông điệp về Thiên Chúa thì chúng ta lại đắn đo suy nghĩ trước khi gửi đi tiếp. Điều Kì Lạ... là khi bạn gửi đi thông điệp này, có thể bạn không gửi đi cho nhiều người lắm trong danh sách của bạn, vì bạn không biết họ có tin Chúa không hoặc họ sẽ nghĩ gì về bạn. Điều Kì Lạ… là chúng ta lại hay lo sợ người đời nghĩ sao về chúng ta, hơn là những gì Thiên Chúa nghĩ về chúng ta. (Nguồn: Dòng Đồng Công Hoa Kì) Sau biến cố 11 tháng 9 năm 2001 tại Mỹ, con gái của một vị giảng thuyết nổi tiếng được mời trả lời phỏng vấn trên truyền hình và người ... Xem thêm »
Sự Chiến Thắng Nỗi Cô Đơn 18.5.18 Suy niệm-cầu nguyện , Thiêng liêng Tôi hoàn toàn đơn độc trong vũ trụ này. Không ai thật sự biết tôi cả. Không ai thật sự quan tâm. Thượng Đế - nếu có một - thì thật quá xa. Ngài đã quá mệt mỏi về thế giới và đã rời xa. Tôi đã nhìn vào kiếng soi gương hôm nay và đã thấy được thật bản thân tôi - một vết thẹo ghê gớm, một nỗi đau mở ra. Tôi chuẩn bị đi ngủ. Những điều này là những lời của một học sinh tài giỏi nói chung, tại một trường đại học nổi tiếng. Anh là một sinh viên nhiều hứa hẹn nhất ở đó. Anh là một thiên tài khác thường, đẹp trai, cường tráng, được nhiều người ngưỡng mộ, và anh đứng hàng đầu cho một nghề nổi tiếng trong y-khoa. Mặc dù không phải sống đơn độc và mặc dù có hết những điều này, thì anh vẫn là một thanh niên trẻ rất cô đơn. Sau khi viết lời trên, anh đã tiêm chất độc vào những tĩnh mạch của anh và anh đã chết. Nỗi cô đơn, giống như sự chán nản, là một trong những bệnh dịch của xã hội đương thời. Có ít người trốn thoát nó hoàn toàn. Trong dạng kinh niên của nó, thì nó là một xát nhân. Tạp chí Thời Nay đã tường thuật lại một vài năm trước đây1 rằng những nghiên cứu về sức khoẻ cho thấy rằng những người không lập gia đình hay những người góa (chồng hay vợ) thì dễ mắc bệnh nhiều hơn so với những người lập gia đình. Ví dụ như, tỷ lệ chết về bệnh tim của những góa phụ từ 25 đến 34 tuổi thì năm lần cao hơn những người phụ nữ có gia đình cùng lứa tuổi. Và những người ly dị ở mọi lứa tuổi, thì lại dễ bị đột qụy hai lần nhiều hơn là những người có gia đình. Nỗi cô đơn có thể làm tan vỡ lòng của bạn. James J. Lynch, một chuyên viên y-khoa về thần kinh tại trường Đại Học Y-Khoa củatiểu bang Maryland, và là tác giả của quyển sách Tấm Lòng Tan Vỡ: Những Kết Qủa Y Khoa của Nỗi Cô Đơn, xác nhận rằng tự tử, bệnh ông thư, bệnh lao, những tai nạn, bệnh rối loạn thần kinh, và đặc biệt là bệnh tim, tất cả những căn bệnh đó "đều bị ảnh hưởng trầm trọng bởi tình bạn bè của con người." Nói một cách khác, "nỗi cô đơn và sự cách biệt có thể làm tan vỡ lòng của bạn." Nỗi cô đơn là một cảm giác của sự không thể tìm đến một người khác và sự bất lực của anh ấy để tìm đến bạn. Nó là một cảm giác của sự bị cách biệt mặc dù bạn có thể được vây quanh bởi nhiều người. Henri Nouwen đã diễn tả nó theo cách này: một người cô đơn "không thể tạo liên lạc; bàn tay của anh ta đóng lại trên vùng không khí trống không." Nhà tâm lý học Norman Wright trong quyển sách Một Câu Trả Lời Cho Nỗi Cô Đơn ghi lại lời của một người đàn bà cô đơn người mà đã nói, "Tôi đau sâu tận đáy bụng của tôi, những cánh tay và đôi vai tôi nhức nhối để được giữ chắc khi được kể rằng tôi thì thật sự được yêu thương bởi tôi là tôi." "Tận sâu trong lòng của mỗi chúng ta thì có sự khao khát cho sự tương giao, chấp nhận, thuộc về, trao đổi tận tâm, sự trả lời, sự giúp đở, tình yêu, và cái đụng chạm của sự diệu dàng," ông Wright nói. "Chúng ta kinh nghiệm nỗi cô đơn bởi vì những sự khao khát này không luôn được cung ứng." Ví dụ như, một đứa bé cảm thấy cô đơn khi cha mẹ của nó quá bận rộn lại không có thời gian cho nó. Nhưng người nào mà đứa bé có thể xoay chuyển tới? Một đứa trẻ vị thành niên cảm thấy cô đơn khi nó cảm thấy bị hiểu lầm bởi cha mẹ của nó. Một người mẹ của những đứa con nhỏ cảm thấy cô đơn khi bà ta quá bận rộn để có được những nhu cầu của bà cho gặp gở của tình bạn. Khi nững cặp vợ chồng không thể giao tiếp một cách có hiệu quả, đặc biệt với những cảm giác của họ, thì nỗi cô đơn có thể cắt sâu. Khi một người mất một người thân yêu của mình qua cái chết, sự ly dị, hay bị cách biệt qua căn bệnh, thì anh ta hay cô ta cảm thấy cô đơn khủng khiếp. Những người già, mà thường bị bỏ rơi từ gia đình của ho,ï và những người mà những người bạn của họ đã qua đời, thì biết sự đau khổ của nỗi cô đơn. Những người mà cảm thấy không còn thích hợp với xã hội nữa thì thường cô đơn. Bởi vì họ không thích chính bản thân họ, họ nghĩ rằng những người khác cũng không thích họ nữa, vì vậy họ cách ly từ những người khác. Đôi khi sự hận thù giấu kín bên trong là một nguyên nhân cho nỗi cô đơn. Người hận thù thì giận dữ vào những người khác, vì vậy anh ta chống lại họ bằng sự đến gần thái độ tiêu cực của anh ta. Một nguyên nhân khác gây nên nỗi cô đơn là sự sợ hãi - sợ bị làm hại, sợ bị từ chối, sợ không được đánh giá cao, sợ mất người thân, sợ bị thất bại, và nhiều nữa. Ví dụ như, khi Sharon năm tuổi thì cha của cô đã bỏ nhà đi, và cô đã cảm thấy bị từ chối bởi ông ta. Từ lúc đó, cô đã có một nỗi sợ không ý thức, rằng nếu cô có bao giờ thương một người đàn ông khác, thì anh ta cũng bỏ cô. Vì vậy, cô đã sợ để thương chồng cô một cách hoàn toàn cho đến khi cô đã nhận biết được tại sao cô lại giữ lại điều đó từ anh ta. Mặt khác, John đã lớn lên từ một gia đình hạnh phúc nhưng cha mẹ của anh ấy lại di chuyển mỗi năm bởi vì những lý do kinh doanh. Mỗi lần như vậy, John đã tạo nên những người bạn thân, gia đình lại di chuyển và anh lại mất đi những người bạn của anh. Khi anh lớn lên, anh không còn muốn làm bạn thân với ai hết bởi vì nó thì quá đau lòng để mất họ. Việc này đã để lại cho anh sự cô đơn. Cả Sharon và John đã có thể vượt qua nỗi cô đơn của họ khi họ nhận biết nguyên nhân của nó - đó là bước đầu tiên trong việc giải quyết mọi vấn đề. Một khi họ đã thừa nhận nỗi sợ hãi của họ, thì họ có thể, từng chút, để tìm đến những người khác, và theo thời gian, họ sẽ vượt qua nỗi cô đơn của họ. Nếu tôi đang có khó khăn với nỗi cô đơn, tôi, cũng, cần hỏi chính bản thân tôi nguyên nhân thật sự là gì. Nó có phải là một vấn đề giao tiếp không? Có phải là những cảm giác về sự không phù hợp với xã hội không? Có phải nỗi sợ bị đau lòng không? Nếu là như vậy, tôi có thể cần sự giúp đở của một người cố vấn huấn luyện, một mục sư thông hiểu, hay một người bạn để giúp tôi vượt qua cuộc đấu tranh của tôi. "Sống xa Thượng Đế là một nỗi cô đơn thảm hại nhất trong tất cả." Phục vụ những người khác là một cách khác để vượt qua nỗi cô đơn. Tôi nghĩ về bà của tôi, người mà đã sống thọ 90 tuổi. Bà là một góa phụ trong nhiều năm nhưng lại không bị chịu đựng nỗi cô đơn. Bà đã tìm đến giúp những người khác bằng sự thăm viếng thường xuyên với những người bệnh và những người già. Bằng cách giúp đỡ để thỏa mãn những nhu cần của họ, bà đã thỏa mãn được những nhu cầu của chính bà. Người ta đơn thuần không thể sống thiếu sự tiếp xúc con người. Như bác sĩ Lynch nhắc nhở chúng ta, "Nếu chúng ta thất bại trong việc tạo nên những mối quan hệ con người, thì sức khoẻ tinh thần và thân thể sẽ đầy nguy hiểm." Đây là lý do tại sao nó cần thiết cho sự sống để cam kết với gia đình và những người bạn, và cố gắng để làm vững chắc những mối quan hệ này. Ngoài gia đình của chính mình ra, không có nơi nào tốt hơn để tìm tình yêu thương và ý thức của sự lệ thuộc hơn là trong một nhà thờ, nơi mà tình yêu không điều kiện, sự chấp nhận, và tình bạn hữu được bày tỏ bằng những cách cởi mở, tích cực, và thực tế. Ở đây, cũng vậy, một người có thể tìm đến Thượng Đế - là người duy nhất mà có thể thỏa mãn ý thức bẩm sinh của nỗi cô đơn tâm linh. "Sống xa Ngài," ông Wright nói, "là một nỗi cô đơn thảm bại nhất trong tất cả." Nếu bạn đáp lại tình yêu của Thượng Đế qua Con của Ngài, Đức Chúa Giê-xu Christ, thì Ngài hứa "không bao giờ, chẳng bao giờ, chẳng bao giờ bỏ quên bạn hay từ bỏ bạn."2 Bất cứ là bạn cảm thấy thế nào đi nữa, Đấng Christ sẽ luôn luôn ở với bạn. Hãy hình dung Ngài ở ngay đây với bạn bây giờ - bất cứ bạn ở nơi nào. Hãy đáp lại lời kêu gọi của Ngài để đi theo Ngài. Cam quyết và giao trọn cuộc đời của bạn cho Ngài mỗi ngày. Hãy nài xin Ngài cho bạn có niềm tin vào Ngài và sự nâng đở để làm bổn phận của bạn trong quá trình vượt qua nỗi cô đơn của bạn. Khi bạn làm bổn phận của bạn, thì Thượng Đế sẽ giúp bạn. Ngài đã hứa là Ngài sẽ làm. 1. Tạp chí Thời Nay, ngày 5 tháng 9, 1977. 2. Xin coi sách Hê-bơ-rơ 13:5 Tác giả: Dick Innes Tôi hoàn toàn đơn độc trong vũ trụ này. Không ai thật sự biết tôi cả. Không ai thật sự quan tâm. Thượng Đế - nếu có một - thì thật quá x... Xem thêm »