Cá, Tông Đồ, Lưới, Và Nước Trời 30.8.16 Suy niệm-cầu nguyện , Thiêng liêng “Nước Trời giống như chuyện chiếc lưới thả xuống biển, gom được đủ thứ cá. Khi lưới đầy, người ta kéo lên bãi, rồi ngồi nhặt cá tốt cho vào giỏ, còn cá xấu thì vứt ra ngoài” (Mt 13, 47-48). Mấy hôm nay báo chí rầm rộ đưa tin kẻ sát thủ xâm hại bé gái tám tuổi và giết chết bé gái bốn tuổi, vì em khóc khi thấy chị bị hãm hại. Vụ án rúng động tâm tư bao người vì tính chất dã man. Người chết thì đã chết. Nỗi đau của người cha, người mẹ, và người thân rồi sẽ qua đi. Tội ác rồi sẽ bị đền phạt. Nhưng vết thương trong lòng bé gái, của nguời vợ trẻ và đứa con thơ có chi bù đắp được? Xót xa cho những kẻ xấu số, người ta tự hỏi sao thế gian có kẻ cuồng dâm như thế? Cũng được sinh ra trong thế gian, được ăn, được học, được giáo dục mà sao… Nước trời cũng giống như chuyện chiếc lưới thả xuống biển, gom được đủ thứ cá. Khi lưới đầy, nguời ta kéo lên bãi, rồi ngồi nhặt cá tốt cho vào giỏ, còn cá xấu thì vứt ra ngoài. Biển là thế gian, cá là nhân loại, dân chài là tông đồ, và lưới là Giáo Hội và những công việc của Giáo Hội. Chào đời, ta là cá vẫy vùng trong biển thế gian. Lãnh Bí Tích Rửa Tội, ta là tông đồ. Trong Nước Chúa, ta vừa là cá vừa là tông đồ, người tông đồ phải đi lưới cá cho Chúa. Tông đồ là một trong những mắc lưới đan xen vào nhau trong cùng một chiếc lưới Giáo Hội để lưới cá đạt hiệu quả cao. Nước Trời giống như chiếc lưới thả xuống biển, gom được đủ thứ cá. Ta là loại cá nào trong lưới Giáo Hội? Cá tốt thì được cho vào giỏ, cá xấu sẽ bị vất ra ngoài trong ngày sau hết của Thời Cánh Chung. Ta cũng được sinh ra trong gia đình có cha có mẹ, được ăn được mặc được học hành, được hít thở cùng một bầu trời, và hưởng nắng mưa như bao người khác, “Người cho nắng mưa sa xuống trên người lành cũng như kẻ dữ” (Mt 5, 45). Thiên Chúa không loại trừ một ai. Người cho ta tự do chọn lựa cách sống để trở thành loại nào trong biển gian trần. Ta chọn là loại cá nào trong lưới Giáo Hội? Là loại tông đồ nào trong đội ngũ những người đi lưới cá? Là cá xấu, ai cần dùng ta? Cá xấu làm sao ăn, làm sao chế biến, làm sao đủ dinh dưỡng nếu không nói nó còn gây độc hại? Bởi không dùng được, người ta sẽ vứt nó ra ngoài mà không hề tiếc nuối. Ta là tông đồ dỏm? Tông đồ dỏm sẽ làm rách lưới, rối loạn đội ngũ lưới cá; cá sợ hãi và sẽ bỏ trốn. Việc chài lưới thế là thất bại. Ai cần dùng loại tông đồ đó? Chúa ơi, Chúa đã ban cho chúng con nhiều ân huệ. Chúa đã đặt vào chúng con trí óc minh mẫn và con tim nhạy bén, xin Chúa cho chúng con biết chọn lối sống tích cực và phù hợp, để được là những chú cá, con cá, cô cá, cậu cá tốt trong lưới Giáo Hội của Chúa, như bản chất ban đầu Chúa tạo dựng, “Người thấy mọi sự thế là tốt” (x. St 1). Một khi gia nhập đội ngũ tông đồ của lưới Giáo Hội, xin cho chúng con là những tông đồ chân chính, nhiệt thành lưới về cho Chúa thật nhiều cá. Sau cùng và trên hết, xin cho chúng con ngày sau cùng được xum họp với Chúa trong Nước Trời là nơi chúng con vẫn hằng khát khao và kiếm tìm. A. Ngọc Hạnh, LCSP 2/8/2012 “Nước Trời giống như chuyện chiếc lưới thả xuống biển, gom được đủ thứ cá. Khi lưới đầy, người ta kéo lên bãi, rồi ngồi nhặt cá tốt cho v... Xem thêm »
Nhật Ký Thăm Thầy 30.8.16 Suy niệm-cầu nguyện , Thiêng liêng Thứ Sáu, 08.6.2012 Tối nay con bắt đầu cuộc hành trình thăm Thầy cùng với chị em, một chuyến viếng thăm có lẽ thoải mái hơn những chuyến viếng thăm trước đây, vì không mang nặng tính “linh thao.” Hơn ai hết, con khao khát kín múc nguồn sống từ Thầy, vì đã tiêu hao năng lực quá nhiều cho những công việc Thầy giao và cả những công việc Thầy không giao mà con “tò le” nhúng vào. Đây cũng là lần đầu con “du lịch” cùng chị em sau những năm tháng xa nhà. Cảm giác thật tuyệt. Con háo hức như một đứa trẻ mong ngóng gặp lại Thầy. Hình như con đã xa Thầy lâu lắm rồi. Để chuyến đi được tốt đẹp, con tự đặt ra những quy định khắt khe cho bản thân – cắt đứt mọi liên hệ với bên ngoài, tắt nguồn các phương tiện truyền thông, thinh lặng tuyệt đối, và có mặt ở điểm hẹn hầu hết thời gian – để được hoàn toàn ở bên Thầy. Có lẽ sự “biệt tích” của con làm cho “ai đó” lo lắng một chút, nhưng nếu không can đảm gạt bỏ tất cả mọi sự ra bên ngoài để dấn bước vào cuộc hành trình, con sẽ thất bại ngay từ giây phút đầu tiên tìm gặp Thầy. Giờ đây con ở bên Thầy, cảm nhận Thầy đang bên con, rất gần. Có phút giây nào hạnh phúc và dịu êm hơn khi lòng kề lòng, Thầy và con trò chuyện cùng nhau, Thầy nhỉ? Hồn con thổn thức vì những yêu thương của Thầy và cả vì những bất xứng của bản thân. Thầy ơi, con phó thác hồn xác con cùng mọi hoạt động của con trong tay Thầy. Con thật sự khao khát được ở với Thầy. Xin Thầy ban Thánh Thần giúp con đi trọn hành trình này. Con xin đặt gia đình linh tông, huyết tộc, hội dòng, thầy cô, bạn bè, ân nhân, và các em của con trong tay Thầy. Con không muốn bơi lội trong biển tình yêu của Thầy mà thiếu vắng một ai trong số họ. Thứ Bảy, 09.6.2012 * Sáng Sáng nay, trong hành trình đi thăm Thầy, con đọc được hai câu chuyện do trò Maccô của Thầy viết lại; hai câu chuyện trong cùng một mạch văn nhưng lại chả ăn nhập tí nào với nhau; vậy mà con lại thích. Trong câu chuyện thứ nhất, Thầy cảnh báo người ta “Phải coi chừng những ông kinh sư!” Còn câu chuyện thứ hai, Thầy đề cao việc dâng cúng “hai đồng tiền kẽm” của một bà goá nghèo (x. Mc 12, 38-44). Suy gẫm Lời Thầy con thấy vui vui, chả biết vì sao vui; chỉ biết là vui, thế là… vui ^^. Tự đặt mình trong phân vai của “gã” kinh sư và “mụ” goá nghèo, con rút ra những bài học cho riêng mình. Phân đoạn một: trong vai thầy kinh sư … những ông kinh sư ưa dạo quanh, xúng xính trong bộ áo thụng, thích được người ta chào hỏi ở những nơi công cộng, ưa chiếm ghế danh dự trong hội đường, thích ngồi cỗ nhất trong đám tiệc, lại còn làm bộ đọc kinh cầu nguyện lâu giờ (Mc 12, 38-40). Con cũng có bộ áo thụng đen Thầy ơi. Lúc 5 giờ ngày 12.6.1998 là lần đầu tiên con được khoác lên mình chiếc áo ấy. Màu đen của áo tượng trưng cho sự lặng lẽ, chân chất, giản dị, mộc mạc, và âm thầm của đất. Khoác chiếc áo đó trên mình cũng đồng nghĩa là con phải chết đi cho thế gian để chỉ sống cho Thầy, cho tha nhân, và cho những giá trị Tin Mừng. Dù phận là nữ nhi, nhưng vì cũng “xúng xính trong bộ áo thụng,” con ví mình như “gã” kinh sư kia; và như thế, những lời Thầy nói về “gã” cũng là nói về con. Không biết trong chiếc áo thụng đen, con có “ưa dạo quanh, thích được nguời ta chào hỏi ở nơi công cộng, ưa chiếm ghế danh dự” như “gã” kinh sư kia không? Con nhớ đã nhiều lần trốn hoặc xin được ngồi tại một góc khuất nào đó trong các cuộc lễ hoặc tiệc tùng mà chẳng “thoát” đuợc, vì chiếc áo thụng đen cứ là “nổi bần bật” lên, và vì "người đời" tôn trọng con trong chiếc áo thụng đen, hoặc cũng vì con đang tháp tùng cùng bề trên nên được hướng xái sự tôn vinh. Thành thật mà nói, không ít lần, sự trân trọng của người khác khiến lòng con vui vui. Cũng không ít lần con “làm bộ đọc kinh cầu nguyện lâu giờ” mà lòng thì đang ở mãi tận đâu đâu, chẳng có tí tâm tình nào. Chao ôi, hoá ra con cũng không khác “gã” kinh sư kia là mấy! Xin Thầy cho con biết khiêm tốn hơn, biết hoá mình ra không giữa đám đông ồn ào chen lấn, biết làm việc lành phúc đức mà không cần ai nhớ đến hay ghi ơn. Xin cho con thật âm thầm, âm thầm như đất bị người đời chà đạp dưới chân… để Thầy được lớn lên… để anh chị em con được lớn lên. Xin cho con cũng ý thức hơn trong các giờ kinh nguyện và biết kết hợp với Thầy trong mỗi phút giây của ngày sống, vì mỗi giờ kinh nguyện là mỗi lần con đến thăm Thầy và mỗi lần kết hợp với Thầy là mỗi lần con sống tình Thầy trò với Thầy mật thiết hơn. Mỗi lần gặp Thầy cũng là mỗi lần con gặp người thân của con trong Thánh Tâm Thầy, nơi đó con mè nheo, nhõng nhẽo xin cho họ điều này điều kia. Thầy sẽ buồn biết bao khi con chọn Thầy là “đối tượng duy nhất của lòng con” mà người ngự trong lòng con lại là “kẻ” khác, không phải là Thầy. Phân đoạn hai: trong vai bà goá nghèo Thầy ngồi đó, bơ bơ như một kẻ cầu bơ cầu bất đi ngang Đền Thờ, thấy mệt nên ghé vào bậc thềm ngồi nghỉ. Thầy ngồi đối diện với “thùng tiền dâng cúng” (Mc 12, 41a). Ngồi chơi ngắm trời ngắm mây trong khi cái chân nghỉ mệt, có việc gì làm đâu, thế là, Thầy “quan sát xem đám đông bỏ tiền vào đó ra sao” (Mc 2, 41b), vừa quan sát vừa bình luận. Công nhận Thầy rãnh thiệt! Người qua kẻ lại bỏ tiền vào hòm cúng, nhiều lắm, nhưng khuôn mặt Thầy bình lặng, không phản ứng gì khác lạ. Thế rồi, một “mụ” goá lem nhem luốc nhuốc tiến lại. “Mụ” lục tung tất cả túi trong túi ngoài mới được “hai đồng tiền kẽm” (Mc 12, 42). Có chút ngần ngừ trên nét mặt và chút lưỡng lự trong bước chân, nhưng cuối cùng thì “mụ” cũng dứt khoát bỏ vào thùng “tất cả” (Mc 12, 44c). Thầy như nhỏm lên một xíu để nhìn cho rõ khuôn mặt “mụ,” rồi hết sức “bà tám,” Thầy quay sang lũ học trò ngồi rãi rác trên các bậc thềm và bắt đầu… “tám” chuyện. Thầy bảo thật anh em: bà goá nghèo này đã bỏ vào thùng nhiều hơn ai hết. Quả vậy, mọi người đều rút từ tiền dư bạc thừa của họ mà đem bỏ vào đó; còn bà này thì rút từ cái túng thiếu của mình mà bỏ vào đó tất cả tài sản, tất cả những gì bà có để sống” (Mc 12, 44). Không nghe “đứa” học trò nào của Thầy phản hồi lại, nhưng Lời Thầy chắc chắn đã khắc sâu vào lòng họ. Họ đã quen với những bài học của Thầy, tuy khác với thực tế nhưng giá trị qua mọi thời. Trong khi người đời đánh giá nhau bằng số tiền “khủng,” Thầy đánh giá con người bằng trái tim của họ. Thầy đề cao số tiền mọn của một con người bé mọn vì lòng quảng đại của bà – dám cho đi “tất cả những gì bà có để sống.” Trong khi những tay giàu có, chỉ cho đi những gì họ “dư, thừa. Ở khía cạnh thiêng liêng, con là người phụ nữ nghèo nhân đức. Người ta còn nói con “không xứng đáng là nữ tu!” Thầy ơi, từ ngày cảm nhận Tiếng Gọi của Thầy cho đến khi khoác chiếc áo thụng đen, rồi nhận Nhẫn Giao Ước, và thậm chí cho đến nay, con chưa bao giờ tự cho mình là xứng đáng với Thầy và với Ơn Gọi Thầy trao. Con biết con có quá nhiều khuyết điểm, giới hạn, tính xấu, và tội lỗi mà Thầy thì quá thánh thiện. Thầy cũng biết, con chẳng có nhân đức gì. Thậm chí, để tập một nhân đức, với người khác sao dễ dễ là, mà với con sao khó quá. Thầy biết đó là cả một trận chiến giằng co trong nội tâm con, phải không Thầy? Thầy ơi, con chỉ biết dâng cho Thầy tất cả: điều tốt lẫn xấu, nhân đức lẫn tội lỗi, yếu đuối lẫn can trường, chiến đấu lẫn thoái lui, và những nổi vất vả chiến đấu của con. Thầy đã nhận tất cả những gì bà goá dâng cúng, Thầy cũng nhận tất cả những gì là của con và biến nó thành của Thầy, nghen Thầy. Con biết cái gì là của Thầy thì cũng đều tốt hết. * Chiều Hướng dẫn viên du lịch hướng dẫn không có gì thu hút và hấp dẫn cả Thầy ơi. Con chưa bị đánh động bởi các điểm “anh ấy” giới thiệu. Giọng nói đều đều, trầm trầm, buồn buồn cùng với lý thuyết về các “điểm du lịch” khiến con thất vọng và vì thế thỉnh thoảng con lại ngắm ong bay bướm lượn ngoài vườn. Phân định thần loại trong phút hồi tâm nâng cao gọi đó là “cơn sầu khổ thiêng liêng” phải không Thầy? Con nhất định không để cho nó chiến thắng mình đâu. Mà con thấy: về Nhà Má sướng quá cơ Thầy ạ. Được học hỏi sâu sắc lắm. Ở nhà nguời thì chả được vậy đâu. Không có gì mới mẻ hay đánh động con, nhưng có một điểm “anh” hướng dẫn viên đề cập đến cũng là điều con suy tư bấy lâu nay; vì vậy, con xin chia sẻ lại với Thầy. “Anh ấy” bảo là những người như “anh ấy” và chúng con không được nên thánh một mình vì trách nhiệm của chúng con là “giúp người xung quanh nên thánh. Nếu bỏ mặc họ là ích kỷ.” Thầy ơi, một người như con thì giúp ai nên thánh được? Con đã “tham vọng” và đã thoát ra khỏi bốn bức tường để dấn thân cho những người trẻ; nhưng rồi, va chạm với họ và cuộc sống bên ngoài, con sợ hãi và muốn thoái lui. Thầy bảo con phải làm sao đây? Xin cho con một dấu chỉ Thầy ơi, để sau hành trình thăm Thầy, con biết mình nên tiếp tục hay dừng lại... A. Ngọc Hạnh, LCSP 26/6/2012 Thứ Sáu, 08.6.2012 Tối nay con bắt đầu cuộc hành trình thăm Thầy cùng với chị em, một chuyến viếng thăm có lẽ thoải mái hơn những chuyế... Xem thêm »
Cái Xà Và Cọng Rác (Lc 6, 39 – 42; Mt 7, 1 - 6) 29.8.16 Suy niệm-cầu nguyện , Thiêng liêng Cái Xà nằm vắt vẻo trên mái nhà, run rẩy theo từng nhịp đập của trái tim. Nó già rồi nên sức lực đã cạn kiệt. Mấy hôm nay trở trời, tay chân nhức mõi, nó dường như không còn đủ sức để bám trụ trên xà nhà nữa. Dường như nó sắp rớt! Tuy già và bệnh tật, nhưng đôi mắt và trí óc nó còn tinh tường lắm. Từ trên cao nhìn xuống, nó thấy Cọng Rác bé nhỏ đong đưa trong đám màng nhện mà bực mình. Có ai đời cái nhà đẹp đẽ như thế này lại bị một con bé Rác xấu xa và dơ bẩn làm mất cả mỹ quan. Nó mà rớt xuống đầu ai, thì ôi thôi người đó dơ phải biết. Cọng Rác biết rõ thân phận mình, nó thầm mong cô chủ nhà hôm nào đưa cái chổi lên quét nó ra khỏi đám màng nhện để căn nhà được đẹp hơn và nó cũng không làm ai dơ bẩn nếu chẳng may một cơn gió vô tình đi qua. Nó cũng nhận thức được sự nguy hiểm Bác Xà có thể gây ra cho mọi người, nếu chẳng may kiệt sức rơi xuống. Nó thầm cầu mong ông chủ mau đưa Bác xuống để Bác không bị té gãy tay hay chấn thương sọ não... Một câu chuyện tưởng tượng, nhưng phần nào minh họa cho trình thuật Tin Mừng mà Thánh Sử Luca thuật lại hôm nay, “… Sao anh thấy cái rác trong con mắt của người anh em, mà cái xà trong con mắt của chính mình thì lại không để ý tới? Sao anh lại có thể nói với người anh em: ‘Này anh, hãy để tôi lấy cái rác trong con mắt anh ra,’ trong khi chính mình lại không thấy cái xà trong con mắt của mình? Hỡi kẻ đạo đức giả! Lấy cái xà ra khỏi mắt ngươi trước đã, rồi sẽ thấy rõ, để lấy cái rác trong con mắt người anh em!” (Lc 6, 41 – 42) Cái Xà to lớn đứng trên cao đang có nguy cơ gây tử vong cho bất cứ người nào nhưng nó lại không hề nhận thức về chính mình. Kiêu căng và tự mãn khiến nó nhìn xa mà không nhìn gần, chỉ nhìn thấy cái chướng tai gai mắt của người khác mà không thấy mối nguy tử mình có thể gây ra. Cọng Rác dù khiêm tốn bao nhiêu cũng không được Xà Nhà thương mến… Đôi khi trong cuộc sống, chúng ta cũng thường hay xét đoán và trách móc người khác mà không nhìn lại mình. Nếu chúng ta có nhìn lại mình thì cũng đổ thừa cho cái “tại vì:” Tại vì người này, tại vì người kia mà tôi phải thế này thế nọ… Càng kiêu căng hợm hĩnh, chúng ta lại càng như đui mù, không thấy những lỗi lầm to tướng của mình, nhưng chỉ thấy những lỗi rất nhỏ của anh em. Chúa bảo, “Lấy cái xà ra khỏi mắt ngươi trước đã, rồi sẽ thấy rõ, để lấy cái rác trong con mắt người anh em!” Thuở ban sơ Thiên Chúa dựng nên loài người, tất cả đều tốt đẹp. Lần đầu tiên Chúa dẫn Eva đến cho Adam, Adam sung sướng thốt lên, “A! Đây là xương bởi xương tôi nè, thịt bởi thịt tôi nè!” Rồi thoáng chốc, khi cả hai cùng phạm tội, cùng trần truồng trước mặt Chúa, họ bắt đầu đổ lỗi cho nhau, bắt đầu sử dụng hai chữ “tại vì.” Eva đổ thừa tại vì con rắn, còn Adam đổ thừa “Tại vì… con mẹ Eva dụ dỗ con!” Ngôn ngữ loài người bắt đầu phát triển. Tim không còn thốt ra những lời thơm tho ngọt ngào nữa nhưng thay vào là những lời xóc xỉa, cạnh khóe, chê bai… nhằm triệt hạ người khác và nâng mình lên. Câu chuyện người Pharisêu và người thu thuế trong đền thờ cũng vậy. Anh cầu nguyện thì cứ cầu nguyện. Anh thưa gì với Chúa thì anh cứ thưa. Không đâu, phải nói cái gì đó, phải hạ một ai đó xuống thì mình mới được, “Lạy Chúa, con không như cái thằng thu thuế kia…” Tự nâng mình lên để lấy điểm trước mặt Chúa, Chúa nói đấy chỉ là “đạo đức giả” mà thôi. Chúa Giêsu là đấng rất tự khiêm tự hạ. Người là Con của một vì Thiên Chúa nhưng mặc lấy thân phận loài người, chịu cho Gioan tẩy rửa bên dòng Giócđan, rửa chân cho các môn đệ, và đã cúi xuống trên cuộc đời nhân sinh của mỗi người chúng ta bằng cái chết khổ hình trên thập giá. Người không xét xử lỗi lầm chúng ta phạm như đã không xét xử người phụ nữ ngoại tình, “Tôi không lên án chị đâu. Chị về đi và từ nay đừng phạm tội nữa!” Lạy Chúa, chúng con thường dễ hay xét đoán và kết án người khác chỉ vì chúng con thường tự cao tự đại cho mình tốt lành hơn người. Chúng con quá kiêu căng và tự mãn đến nỗi không thấy được lỗi lầm của bản thân. Xin cho chúng con biết khiêm tốn nhìn nhận mình yếu đuối thấp hèn để được Chúa thứ tha và được anh chị em cảm thông nâng đỡ. Xin cho chúng con biết nhìn tha nhân bằng đôi mắt yêu thương của Chúa để chúng con không bao giờ xét đoán vô tội bất cứ ai. A. Ngọc Hạnh, LCSP 25/6/2012 Cái Xà nằm vắt vẻo trên mái nhà, run rẩy theo từng nhịp đập của trái tim. Nó già rồi nên sức lực đã cạn kiệt. Mấy hôm nay trở trời, tay c... Xem thêm »
Chúa Là Vầng Dương Của Con 29.8.16 Suy niệm-cầu nguyện , Thiêng liêng Có bao giờ bạn lang thang trên phố vắng hay đi giữa mênh mông đất trời và lòng chợt nghĩ đến một ai đó rất yêu thương? Có bao giờ bạn cảm thấy cô đơn, lẻ loi, trống vắng… và chợt thấy lòng mình rất gần với một ai đó rất yêu thương? Có bao giờ bạn nhớ… một nổi nhớ cồn cào da thịt, xé nát tâm can, và lòng bạn chợt thấy muốn nói một lời nào đó với một ai đó… rất yêu thương? Có bao giờ bạn cảm thấy thương và biết ơn vì một ai đó đã làm cho bạn một điều gì đó, và lòng bạn chợt muốn nói một lời gì đó rất yêu thương với… ai đó? Có một câu nói, bạn chỉ cần lập lại nhiều lần với bất cứ người nào bạn muốn, nhưng giá trị đều như nhau, và người nghe đều hạnh phúc, đó là lời của một ca khúc, “You Are My Sunshine.” You are my sunshine - Em là vầng dương của anh My only sunshine - Vầng dương duy nhất của anh You make me happy - Em làm anh hạnh phúc When skies are grey - Khi trời mây u ám You never know dear - Em yêu, chẳng bao giờ em hiểu được How much I love you - Anh yêu em biết bao nhiêu Please don’t take my sunshine away - Đừng lấy vầng dương của anh đi… “You Are My Sunshine” là một bản tình ca, nhưng điệp khúc của nó lại trở nên một “bản nhạc” truyền thống dành riêng cho trẻ nhỏ Mỹ. Không một trẻ em nào là không biết bài hát này. Chỉ ngắn gọn trong vài dòng, nhưng “You Are My Sunshine” chan chứa yêu thương khi trao tặng người mình thương mến. Cái hay của bài hát không chỉ ở nội dung sâu lắng và thiết tha, mà còn ở ngôn từ: “You – Me” (Anh – Em), bởi nó không giới hạn cho chỉ đôi lứa yêu nhau, nhưng “hóa thân” thành nhiều danh xưng khác, mà ý nghĩa bài hát vẫn không hề thay đổi. Dễ thương biết mấy khi nhìn cái miệng tròn vo và đôi mắt sáng ngây thơ của một em bé ngước nhìn mẹ mình mà thỏ thẻ, “You are my sunshine…” (Má là vầng dương của con…) Và ba mẹ cũng có thể hát như thế cho con, và anh chị em cũng có thể hát như thế cho nhau, và bạn bè cũng có thể thổ lộ như thế khi lòng đầy những cảm xúc… Đã bao lần lang thang giữa rừng cây vắng lặng hay thơ thẩn dọc hành lang của tòa nhà to lớn, con chợt nhớ nhà da diết… từng người thân hiện lên… từng ký ức dội về… chợt đâu đó trong lòng con vang lên lời ca “You are my sunshine…” Con thấy ấm lòng đến lạ… Rồi một hôm nào đó, con nhận được tin nhắn offline “You are my sunshine…” như một đáp trả yêu thương một người dành cho con vì con đã làm một việc bé nhỏ cho họ… Hôm khác, một dòng chat “You are my sunshine…” được chuyển đến, như một lời cám ơn vì sự hiện diện của con trong đời họ… Rồi có lúc, status của ai đó sáng lên dòng chữ thân quen “You are my sunshine” như một lời yêu thương nhắn gởi cho con… Hay chỉ như đêm qua, Bé Cưng ngọng nghịu ru con ngủ… U r my sunshine my on li sin sài u make me háp pi when kai a rây U never nâu đía Hau much I love u… Cảm động biết bao nhiêu! Hạnh phúc sao khi con được sống trong tình yêu thương đó. Hạnh phúc sao khi con là vầng dương của người khác. Hạnh phúc sao khi mọi người là vầng dương của con. Hạnh phúc hơn khi con đặt mình trong tâm tình thơ trẻ với Cha Yêu… Con cảm thấy ngọt ngào khi cảm nhận Chúa đang hát cùng con, yêu thương con… Con trở thành Công Chúa Bé Nhỏ của Hoàng Thượng Chí Tôn Chí Thánh… Con trở thành niềm vui, hạnh phúc, và sự ngọt ngào của Đấng Toàn Năng… You are my sunshine - Con là vầng dương của Ta My only sunshine - Vầng dương duy nhất của Ta You make me happy - Con làm Ta hạnh phúc When skies are grey - Khi trời mây u ám You never know dear - Con yêu, chẳng bao giờ con hiểu được How much I love you - Ta yêu con biết bao nhiêu Please don’t take my sunshine away - Đừng lấy vầng dương của Ta đi. Vâng, Chúa yêu con không bờ không bến và hằng mong con mãi mãi cạnh bên, dẫu cho đường đời con đôi khi không là hoa là bướm, nhưng gập ghềnh sỏi đá với muôn trùng dông bão bủa vây… Con cũng thế, chợt cảm thấy mình bé nhỏ… Và con, không thể nào không nũng nịu với Cha Yêu… You are my sunshine - Chúa là vầng dương của con My only sunshine - Vầng dương duy nhất của con You make me happy - Chúa làm con hạnh phúc When skies are grey - Khi trời mây u ám You never know dear - Chúa yêu, chẳng bao giờ Chúa hiểu được How much I love you… - Con yêu Chúa biết bao nhiêu… Please don’t take my sunshine away - Đừng lấy vầng dương của con đi. Lạy Chúa là Vầng Hồng mến thương rực sáng muôn đời, Chúa đã dùng thượng trí mà dựng nên con, và hằng lấy tình thương mà hướng dẫn, xin chiếu tỏa ánh sáng Chúa vào tâm hồn con, để con luôn trung thành phụng sự Chúa. Xin cho môi miệng con, tâm hồn con, và cả đời sống con đều trở thành lời ca tụng Chúa luôn mãi chẳng khi ngừng. A. Ngọc Hạnh, LCSP 24/5/2012 Có bao giờ bạn lang thang trên phố vắng hay đi giữa mênh mông đất trời và lòng chợt nghĩ đến một ai đó rất yêu thương? Có bao giờ bạn c... Xem thêm »
Lễ Truyền Tin (Lc 1: 26 - 38) 29.8.16 Suy niệm-cầu nguyện , Thiêng liêng Hôm nay Giáo Hội long trọng kính nhớ công trình cứu rỗi của Chúa dành cho loài người, cũng là dịp kính nhớ sự ưng thuận và hợp tác của Mẹ Maria trong chương trình cứu chuộc của Chúa qua biến cố Truyền Tin. Cuộc “đàm phán” giữa Sứ Thần Của Chúa và Người Nữ Khiêm Hạ đánh dấu một bước ngoặc quan trọng trong lịch sử loài người, khởi điểm cho Tình Yêu Cứu Ðộ lên ngôi, mà cái giá phải trả là “Nổi Oan Thị Kính” Mẹ Maria phải gánh chịu. Chiêm ngắm tình thương của Chúa qua biến cố Truyền Tin với hình ảnh hai người nữ trong đoạn Tin Mừng hôm nay, vẫn như văng vẳng đâu đây “tiếng đồn” về Elizabeth: “Bả vẫn bị mang tiếng là…” (Lc1:36). Ðời sống con người là thế đó. Người ta dễ dàng kết án người khác, cả khi không hiểu hết sự việc; thích chỏ mũi vào chuyện riêng của người khác, dù đương sự chẳng muốn; và thích phanh phui những đau khổ của người khác trong khi họ vốn dĩ đã nhiều khổ đau. Elizabeth muộn con đã là nổi đau âm ỉ trong lòng, nào ai hiểu thấu; thế mà người ta còn phanh phui, bàn ra tán vào. Ai chưa biết thì nay há hốc miệng ra nghe, ai biết rồi thì hãnh diện vì mình biết rõ, biết tỏng tòng tong “con mẹ Elizabeth” bị Trời trừng phạt không con vì ăn ở thất đức, vì tội lỗi quá nhiều. Những lời đàm tiếu đeo đẳng ngay cả khi số phận đã mỉm cười với Elizabeth “Bả vẫn bị mang tiếng là…” Dù sao, Elizabeth đã lớn tuổi, nên với bà, người ta nói mệt rồi cũng thôi, cốt sao bà cầu xin cho được đứa con để nối dõi tông đường, để ngẩng mặt với đời, để cất đi nỗi hổ thẹn đang mang. Còn Maria? 18 tuổi như vườn ươm mùa xuân hé nụ, sao đủ sức chịu nổi phong ba bão táp, sao đương đầu nổi với thói miệng người đời? “18 tuổi chưa chồng mà đã có thai! Ðẹp người đẹp nết thế mà sao lại…? Rõ ràng là ‘bôi gio trét trấu’ vào mặt cha mẹ! Bà thì bà cạo đầu bôi vôi đuổi ra khỏi nhà, bà thì bà cấm ngạch con bà chơi với cái ngữ ấy…” Bao lời nói xóc óc, bao ánh nhìn xoi mói, Maria đau lắm. Nào có ai hiểu mầm sống đang lớn dậy trong lòng cô là bởi quyền năng Chúa Thành Thần, là Ðấng Cứu Thế mọi người trông đợi? Thế nhưng, nổi đau này cùng với cái án bị ném đá cầm chắc cũng không đáng sợ, không đau bằng nổi sợ, nỗi đau bị người yêu nghi kỵ. Nhìn Giuse đau khổ mà lòng Maria nát tan. Cô có miệng mà như không. Chao ôi, sống “xin vâng” sao mà đắng cay đến thế? Lầm lũi bước đi, lầm lũi lầm lũi một mình, âm thầm và lặng lẽ, chịu đựng tất cả, nhưng cũng yêu thương tất cả, không một lời đính chính, không một lời oán than. Tất cả vì con yêu, vì ơn cứu rỗi cho nhân loại, và vì thánh ý Chúa Cha. Cũng may, có “bà ngoại” cảm thông nên chẳng tiếng bấc tiếng chì; cũng may, có Giuse yêu thương và cuối cùng đã hiểu nên tiếng cười vẫn rộn rả; nếu không, Maria chẳng biết làm sao… Thưa Chúa, nếu Mẹ Maria không cộng tác vào ơn cứu rỗi của Thiên Chúa thì ngày nay nhân loại chúng con như thế nào? Vì sao Mẹ có sức chịu đựng tất cả? Tình yêu và sự cảm thông của người thân là sức mạnh đỡ nâng Mẹ trong cơn sóng gió và thử thách, nhưng hơn tất cả đó là vì Mẹ có Chúa trong lòng. Mẹ yêu Chúa. Niềm vui của Mẹ là Chúa. Hạnh phúc của Mẹ là Chúa. Có Chúa Mẹ không sợ hãi gì. Mẹ đặt tất cả tình yêu và cái nhìn của Mẹ nơi Chúa để Chúa trở nên như tâm điểm cho cuộc đời Mẹ, là đối tượng duy nhất trong trái tim Mẹ. Mẹ mặc kệ cho người đời chê bai xét đoán, một chỉ chuyên chú chu toàn thánh ý Cha. Mẹ ơi, con khâm phục và ngưỡng mộ Mẹ quá! Nhìn lại mình, con còn quá xa với mẫu gương của Mẹ. Con đã đặt tình yêu của mình vào người đời hơn là vào Chúa. Con quên rằng Chúa mới chính là tâm điểm của cuộc đời con, là mục đích con khao khát và kiếm tìm. Cám ơn Chúa đã cho con một người mẹ tuyệt vời là Mẹ Maria, Ðấng là mẫu gương cho con trong hành trình theo Chúa để khi buồn vui con biết rằng: trên quãng “Ðường Ði Một Mình” con không một mình đi nhưng luôn có Mẹ đi cùng. Xin cho con luôn luôn bám thật chặt vào tình yêu không chút mơ hồ, bền vững và đích thật của Chúa. Xin cho con biết yêu thương và cảm thông với mọi người để họ cảm thấy mình được yêu thương mà can đảm dấn bước, thấy mình được cảm thông để chỗi dậy trong tin yêu, hy vọng, và bình an. Lạy Mẹ Maria, Mẹ đã tìm thấy ngọt trong sầu than, xin cho con được kết hợp với Mẹ trong nỗi khắc khoải lo tìm vinh danh Chúa, để con đừng sợ đáp lại tình Chúa yêu con. Amen. A. Ngọc Hạnh, LCSP 26/3/2012 Hôm nay Giáo Hội long trọng kính nhớ công trình cứu rỗi của Chúa dành cho loài người, cũng là dịp kính nhớ sự ưng thuận và hợp tác của Mẹ... Xem thêm »
Cuộc Đổi Chác Chênh Lệch 29.8.16 Suy niệm-cầu nguyện , Thiêng liêng Thằng Bờm có cái quạt mo Phú ông xin đổi ba bò chín trâu. Bờm chẳng lấy trâu, Phú ông xin đổi ao sâu cá mè. Bờm chằng lấy mè, Phú ông xin đổi ba bè gỗ lim. Bờm chẳng lấy lim. Phú ông xin đổi con chim đồi mồi. Bờm chẳng lấy mồi, Phú ông xin đổi nắm xôi. Bờm cười. Trên đời này, có ai như Bờm không? Nắm xôi có là bao so với “ba bò chín trâu, ao sâu cá mè, ba bè gỗ lim, chim đồi mồi” vậy mà không lấy lại đi lấy nắm xôi? Chỉ có ngu mới làm vậy! Có “ba bò chín trâu, ao sâu cá mè, ba bè gỗ lim, chim đồi mồi” Bờm có thể đổi được rất rất rất nhiều nắm xôi và cao lương mĩ vị khác; thế nhưng, Bờm từ chối tất cả. Cái mà Bờm cần là chỉ để thoả mãn cơn đói và cân xứng với giá trị tài sản Bờm đang sở hữu: cái quạt mo. Năm xôi hội đủ điều kiện ấy. Thánh Luca trong bài Tin Mừng hôm nay cũng thuật lại một cuộc đổi chác tương tự như thế. Ai trong các ông có một trăm con chiên mà bị mất một con lại không để chin mươi chin con kia ngoài đồng hoang, để đi tìm cho kỳ được con chiên bị mất. Tìm được rồi, người ấy mừng rỡ vác lên vai. Về đến nhà, người ấy mời bạn bè, hàng xóm lại, và nói, “Xin chung vui với tôi, vì tôi đã tìm được con chiên của tôi, con chiên bị mất đó. Trên trời cũng thế, ai nấy sẽ vui mừng vì một người tội lỗi ăn năn sám hối, hơn là chin mươi chin người công chính không cần sám hối ăn năn. Hoặc người phụ nữ nào có mười đồng quan, mà chẳng may đánh mất một đồng, lại không thắp đèn, rồi quét nhà, moi móc tìm cho kỳ được? Tìm được rồi, bà ấy mời bạn bè, hàng xóm lại, và nói, “Xin chung vui với tôi, vì tôi đã tìm được đồng quan tôi đã đánh mất.” Giữa triều thần Thiên Chúa, ai nấy sẽ vui mừng vì một người tội lỗi ăn năn sám hối. (Lc 15, 4-8) Nếu xét theo nghĩa bóng và mặt chữ của đoạn Tin Mừng, Chúa hẳn là một người không biết tính toán, y như thằng Bờm! Một con chiên có là bao so với chin mươi chin con mà Chúa bỏ chin mươi chin con để đi tìm một con? Một đồng bạc có là gì so với chín đồng thế mà Chúa lại bỏ bao công sức đi tìm nó? Thay vì ở lại chăm sóc, bảo vệ, và làm lợi từ chin mươi chin con chiên còn lại, Chúa bỏ tất cả chỉ để đi tìm một con mà không biết nó còn sống hay đã chết, sau đó lại mở tiệc ăn mừng. Kinh doanh như Chúa, chỉ có nước lỗ to. Thưa Chúa, trong khi con người ngày nay không quan tâm đến điều gì khác ngoài những lời lãi thiệt hơn, thì Chúa lại ngược lại. Cuộc đổi chác chênh lệch của Chúa cho con thấy tình thương Chúa dành cho con bao la và mênh mông. Cái nhìn và tính toán của Chúa không dừng lại ở chỗ lời, lỗ, có lợi hay bất lợi, nhưng dựa trên tình yêu. Lời Chúa hứa là một bảo đảm cho con rằng Chúa không muốn loại trừ hay để mất một ai trong chúng con, “Tất cả những người Chúa Cha ban cho tôi… tôi sẽ không loại ra ngoài… Tất cả những kẻ Người đã ban cho tôi, tôi sẽ không để mất một ai…” (Ga 6, 37-38). Đối với Chúa, mỗi một người đều quý giá. Chúa không muốn mất con, nhưng Chúa cũng tôn trọng tự do lựa chọn của con trong việc ra đi hay ở lại bên Chúa. Chúa luôn khắc khoải lo lắng cho chúng con là những con chiên lạc và mong mỏi đưa chúng con trở về. Tình thương và sự mong mỏi đó đã không giữ chân Chúa lại, nhưng thúc bách Chúa ra đi tìm kiếm chúng con. Bỏ trời cao và ngai vàng, Chúa đến trần gian sống giữa chúng con. Bỏ mạng sống mình, Chúa giao hoà chúng con lại cùng Chúa Cha. Đó không phải là cuộc trao đổi quá ư chênh lệch sao? Thưa Chúa, tình yêu thương và tha thứ của Chúa không giới hạn nơi những kẻ Chúa yêu; cũng không xoay quanh quá khứ lỗi lầm hay hiện tại đen tối của con người, nhưng mở ra một chân trời tươi sáng. Chính tình yêu thương bao dung của Chúa đã biến đổi Matthêu, Giakêu, Madalenna, Phêrô, và Phaolô. Con tự hỏi con đã làm gì trong lời mời gọi ra đi truyền giáo của Chúa? Con có dám bỏ tất cả, dám chịu sỉ nhục, dám chấp nhận bị thiệt thòi, và dám để cho cái tôi hạ thấp xuống để đến với tha nhân? Tình yêu thương của con có đủ mạnh để ra đi đến với anh chị em của con, tìm họ, và vui mừng khi họ trở về không? Lạy Chúa, xin thương hướng dẫn con phải làm gì trong cánh đồng truyền giáo của Chúa hôm nay. A. Ngọc Hạnh, LCSP 7/3/2012 Thằng Bờm có cái quạt mo Phú ông xin đổi ba bò chín trâu. Bờm chẳng lấy trâu, Phú ông xin đổi ao sâu cá mè. Bờm chằng lấy mè, ... Xem thêm »